Người dùng ẩn danh
Poeme Noir mở đầu khá mạnh, mùi rượu và ngọt gắt. Không phải ai cũng chịu nổi nốt đầu này đâu, nhưng ai kiên nhẫn một chút sẽ thấy đây là một trong những mùi hương ma mị nhất từng ngửi. Cảm giác rất vintage, đậm chất điện ảnh và quyến rũ. Mùi hoa trắng nồng nàn quyện với thuốc lá khói, nhưng chính nốt mực và whiskey mới làm nên sự đặc biệt. Whiskey ở đây không kiểu mượt mà, đậm đà mà thiên về mùi khói than bùn. Còn nốt mực thì mang lại một chút cảm giác kim loại cực kỳ thú vị, kết hợp với thuốc lá và hoa nhài siêu mượt. Đúng kiểu "ngôi sao" của cả chai nước hoa luôn! Về vibe thì mình hình dung ra một quý cô thượng lưu những năm 1920, vừa hút thuốc, nhâm nhi rượu vừa ngắm bộ sưu tập đồ cổ quý giá. Độ tỏa và lưu hương thì cực kỳ khủng; chỉ cần xịt một phát là cả ngày ai cũng ngửi thấy mình luôn. Mà cái này vừa là điểm cộng vừa là điểm trừ vì nốt mở đầu nó gắt quá. Poeme Noir giống một tác phẩm nghệ thuật để mình tự thưởng thức hơn là để xịt ra ngoài. Em này khá kén dịp dùng và chắc chắn là không phải kiểu mùi mà ai cũng thích. Nhưng nói vậy thôi chứ mình vẫn mê lắm, đang nâng niu từng giọt sample cuối cùng đây.










