Người dùng ẩn danh
Lúc mới xịt, mùi hương là sự hòa quyện giữa cỏ khô, đất ẩm và một chút thanh mát của cam chanh. Nhưng chỉ sau vài phút, nó biến chuyển thành một thứ gì đó cực kỳ quen thuộc—mùi trà ô long. Không phải kiểu mùi "cam chanh pha trà" thường thấy ở mấy chai nước hoa gắn mác trà ô long đâu. (Thật sự tôi luôn thắc mắc tại sao mấy cái mùi thanh nhẹ, trong veo như thế mà lại được gọi là trà ô long được nhỉ...) Đây mới đúng là mùi của lá trà lên men—một mùi trà ô long thực thụ. Có lẽ là Thiết Quan Âm hoặc trà Vũ Di. Nó mang cái hương vị hoang dã, mộc mạc của những lá trà đã qua quá trình rang và lên men kỹ lưỡng. Thậm chí nghe còn giống cả trà Phổ Nhĩ nữa. Có lẽ chính sự kết hợp giữa nét khô của cỏ từ vetiver và sắc thái lên men đã tạo nên cảm giác này. Thề luôn, nếu tôi vừa ngửi mùi này vừa nhấp một ngụm nước nóng, não tôi chắc chắn sẽ lầm tưởng là đang uống trà ô long thật. Giờ thì, liệu tôi có muốn xịt mùi này rồi đi dạo phố không? Không nhé. Nhưng tôi phải công nhận là nó được làm cực kỳ tinh tế. Đây là kiểu mùi hương mà bạn nên tận hưởng một mình trong một căn phòng yên tĩnh thì mới thấm.








