Người dùng ẩn danh
Nghe lời PixieKiwi đi, cái này kinh khủng lắm. Có ông Houdini4 bảo là "cứ ngỡ nó sẽ không thơm hay không ổn nhưng bạn nhầm to rồi", nhưng mà không nhé, tin mình và Pixie đi, nó chẳng hề ổn tí nào. Mình không đến mức nói nó mùi như nước tiểu mèo vì cái đó gắt hơn Psychoanalysis, nhưng mà thề, xịt cái này ra vườn để đuổi mèo hàng xóm đi vệ sinh thì đúng bài luôn. Còn cái câu "kiểu mùi thuốc lá mà bạn chưa từng thấy" á? Ừ thì đúng, trừ khi bạn từng gặp một cơn ác mộng kiểu Freud. Cái này là mùi da công nghiệp, kiểu mấy mẩu da vụn không dùng được nữa đem nghiền nát, trộn với nhựa, keo rồi ép thành tấm cho giống da thôi. Mùi nó toàn nhựa với keo. Cảm giác như mình đang ở một cái hộp đêm rẻ tiền, không khí mờ mịt, khách khứa thì toàn dân chơi thác loạn. Cái sofa mình ngồi chắc hồi xưa là da, giờ thì nứt nẻ, bong tróc, ngồi mà thấy bẩn hết cả người. Uống ly nước họ bảo là champagne mà vị thì chả khác gì rượu táo rẻ tiền. Trời ạ, hèn gì cái chai Psychoanalysis này nó kinh khủng một cách ám ảnh như vậy, hóa ra đây là những ký ức bị dồn nén! Mình mua mù và giờ thì hối hận xanh mặt. Nó làm mình bị ám ảnh, sợ luôn cả mấy mùi da hay thuốc lá suốt đời. Có lẽ chẳng có liệu pháp tâm lý nào chữa nổi nỗi đau tinh thần mà cái mùi hương này gây ra đâu.
















