Người dùng ẩn danh
Tui đã test sạch sành sanh cả hai bộ sưu tập của nhà Pekji rồi, mà nói thiệt là không có em nào làm tui thất vọng bằng Purpl luôn á. Nghe quảng cáo là "giai đoạn cuối" của dòng Reset, kiểu như phải mang cái chất phi lý hay sự điên rồ thần thánh gì đó. Tui đã cực kỳ sẵn sàng để trải nghiệm một cái gì đó siêu thực, và cũng chẳng nghĩ được ai có thể làm nên chuyện này tốt hơn Ömer İpekçi nữa. Nhưng mà đời không như là mơ, cái định nghĩa "phi lý" hay "điên rồ" của tui với ổng khác xa nhau lắm. Tui chả thấy cái tầm nhìn đó đâu hết. Ừ thì Purpl cũng độc lạ thiệt, chủ yếu là cái mùi nhựa bơm hơi nó nồng nặc lên, nhưng mà nó cũng đại trà lắm, vì nó có mùi kẹo bông gòn – cái mùi mà hình như được bê nguyên từ em Yes, Please sang. Có vẻ như mỗi chai trong bộ Reset đều kế thừa một chút gì đó từ em trước nó để tạo nên một mạch truyện xuyên suốt. Mà trong bốn em thì đây cũng là em duy nhất tui không thấy bóng dáng của aldehydes đâu cả. Lúc mới xịt lên thì đỉnh thiệt, kiểu như một cú bùng nổ của kẹo nho thơm lừng – món khoái khẩu hồi nhỏ của tui luôn, nhưng mà nó bay mùi nhanh kinh khủng. Tui chẳng ngửi thấy mấy nốt hương khác ngoài cái mùi nhựa vinyl gây rát cổ, cái mùi này cộng với kẹo bông gòn nó lấn át hết cả mùi kẹo nho luôn. Dù là mùi bám da thôi nhưng cái hỗn hợp này nó ngọt gắt quá mức, kiểu ngọt đến mức gây ngộp với nhức đầu luôn á. Nó đậm mùi nhân tạo, nên nói thiệt là chẳng có tí "điên rồ thần thánh" nào hết. Tiếc thật sự, vì một hành trình bắt đầu bằng những em cực kỳ nguyên bản như Blacklight và Flesh mà kết thúc lại bằng một chai nước hoa ngọt kiểu đại trà như vầy.










