Người dùng ẩn danh
Ông xã tui là nhà sử học, mấy năm trước ổng hào hứng dắt tui đi Ostia Antica - một khu khảo cổ ở Rome nổi tiếng với mấy bức tranh khảm siêu xịn. Tụi tui tới đó ngay từ sân bay, người thì thiếu ngủ, tay xách nách mang, lại đúng cái lúc nóng nhất trong năm. Đã vậy xe đưa đón về còn bị hỏng hơn 5 tiếng đồng hồ. Người ta dựng lều che nắng rồi phát trái cây, bánh quy với nước cho khách. Cảm xúc lúc đó cứ thay đổi xoành xoạch, hết trầm trồ lại đến bực bội, rồi lại cười phá lên, xong rồi lại quay về trầm trồ. Đó là một trong những ngày tuyệt vời nhất đời tui. Mồ hôi nhễ nhại, ăn mấy quả đào dập, đầu óc hơi mụ mị vì lệch múi giờ, cảm giác như mình đang lạc giữa hai thế giới cách nhau hàng thế kỷ vậy. Tui không nghĩ mùi hương này "thơm" theo kiểu trái cây tươi tắn hay gỗ kem mịn màng đâu. Nó là mùi trái cây nghiền nát, mùi gỗ, mùi bụi, cái nóng và cả mùi đám đông chen chúc. Thề luôn, nếu nó không đưa tui quay trở lại ngày hôm đó một cách kỳ diệu thì chắc tui sẽ thấy nó quá bụi để mà dùng. Nhưng mà đó chính là cái ma lực của mùi hương tác động lên não bộ đúng không? Tui không tin được là mình lại tìm thấy chai này, và nó lại hợp với ngày hôm đó đến thế. Tui đã khóc một trận vì hạnh phúc khi ngửi nó. À, tui phải nói thêm là sau khoảng 30 phút, cái mùi bụi khói đó biến mất tiêu, chỉ còn lại mùi nước ép mận đậm đặc thôi. Tui có hỏi mọi người xung quanh để check lại vì sợ mũi mình bị "lờ" đi cái mùi bụi, nhưng không, nó bay hơi thật.











