Người dùng ẩn danh
Strange Invisible Perfumes, do nghệ nhân Alexandra Balahoutis cầm trịch, là một brand cực kỳ chú trọng vào tính "nguyên bản": nào là hữu cơ, thu hoạch tự nhiên, sinh học, chưng cất bằng nước... Họ muốn tách biệt hẳn với giới nước hoa truyền thống, thậm chí là kiểu "công kích" thẳng thừng mấy dòng có thành phần tổng hợp hay không tự nhiên. Tui thấy cái kiểu hạ thấp các dòng khác để nâng mình lên như vậy không phải là một cách làm thương hiệu hay ho cho lắm, dù tui hiểu là họ đang muốn nhắm vào tệp khách hàng chuộng sự "thuần khiết" này. Nhưng mà, chúng ta đều biết là chỉ có nguyên liệu tự nhiên thôi thì chưa đủ để tạo nên một chai nước hoa xuất sắc đâu. Mọi sự chú trọng vào tính nguyên bản dường như chẳng giúp ích gì cho chất lượng mùi hương cuối cùng cả. Lấy ví dụ như chai Scorpio nè: nghe thì có vẻ ổn, nhưng thực sự nó chẳng vượt qua nổi mấy loại nước hoa thiên nhiên bình dân bán ở mấy chợ nông sản đâu. Mùi quế với trầm hương dịu nhẹ bị phá hỏng bởi cái nốt dầu cognac trắng, để rồi khi khô lại trên da, nó để lại cái mùi giống như... chất nôn khô vậy, thề luôn. Cái độ nồng của nó cũng làm tui thấy khó hiểu nữa—hứa hẹn là một câu chuyện mùi hương mạnh mẽ mà cuối cùng lại thấy nó cứ yếu ớt, chẳng có điểm nhấn gì cả. Nó dính đúng cái bẫy thường thấy của nước hoa thiên nhiên: các thành phần cứ đè nặng lên nhau, làm cho tổng thể trở nên hỗn loạn, không hề dễ chịu, và chắc chắn là không đáng tiền khi mà giá lên tới tận 6 đô mỗi ml.















