Giả sử bạn là một fan cuồng Harry Potter chính hiệu. Kiểu cực kỳ, cực kỳ luôn ấy. Rồi có một hội chợ Pottercon ở thành phố bên cạnh, và kiểu gì bạn cũng phải đi, phải thật nổi bật mới chịu được. Thế là bạn bắt đầu lùng sục khắp các trang web lạ hoắc trên mạng, rồi tình cờ va phải một cái trang web nhìn cũ kỹ như từ thời Geocities, bán mấy cây đũa phép nhìn vừa ngầu vừa có chút gì đó... hơi đáng sợ. Tìm hiểu kỹ thì chẳng thấy review nào cả, chỉ có mấy dòng chữ nhỏ xíu, đầy bí ẩn mô tả sức mạnh của từng cây. Giá thì chát thật đấy, nhưng vì nó quá huyền bí và cuốn hút nên bạn vẫn cứ "chốt đơn".
Bạn thanh toán qua Paypal xong là im hơi lặng tiếng luôn, chẳng có lấy một cái email xác nhận. Cứ tưởng tiền mất tật mang rồi chứ. Thế mà sau ba tuần chờ đợi, ngay lúc bạn định bấm báo cáo để đòi tiền lại thì có tiếng gõ cửa. Một gói hàng nằm ngay trước hiên. Phấn khích đến mức muốn hét lên luôn! Mở hộp ra, cây đũa phép huyền bí ấy đã ở đó. Mình đã thấy qua đủ loại đồ lưu niệm Harry Potter rồi: nào là nhựa dễ gãy, nào là thủy tinh đắt đỏ mà cũng dễ vỡ, rồi đất sét, gỗ... cái gì cũng thấy rồi. Nhưng cây đũa này thì khác... cảm giác cầm nó nhẹ như một chiếc lông vũ vậy. Nhìn thì có vẻ dày và xù xì, tưởng là nặng lắm nhưng không hề. Cảm giác như nó hòa làm một với ngón tay mình luôn ấy. Nó lấp lánh, tỏa sáng mỗi khi mình xoay nhẹ, có những khoảnh khắc nó như biến mất trong tích tắc. Khi cầm, mình còn cảm thấy một sự rung động nhẹ *buzz buzz* trong lòng bàn tay, và dường như còn nghe thấy cả tiếng lách tách nữa. Nghe hứa hẹn cực kỳ! Trong đầu mình lúc đó chỉ toàn hình ảnh mình sẽ tung chiêu Expecto Patronum cực đỉnh tại hội chợ thôi. Mình lục tung đống bao bì để tìm sách hướng dẫn, nhưng chẳng có gì ngoài một tờ giấy trắng tinh với dòng chữ: "CÓ THỂ TẠO RA BỤI. CÓ CHỨA CHÌ. TRÁNH XA TẦM TAY TRẺ EM". Mình kiểu: "Ờ thì thôi, nếu nó khó dùng hay nguy hiểm quá thì người ta đã chẳng bán rồi!" Thế là mình vào phòng tập luyện.
Sau một tiếng đồng hồ mồ hôi nhễ nhại, quơ quào, vung vẩy đủ kiểu mà vẫn... chẳng có gì cả. Chẳng có tí phép thuật nào luôn. Thế là mình quyết định nghỉ tay. Đang đói nên mình xuống bếp lấy mấy viên kẹo marshmallow mua hôm qua để ăn lót dạ trong lúc tìm cái gì đó ăn cho ra hồn. Chẳng thấy gì nên mình cầm kẹo lên phòng, định bụng là phải làm cho cái cây đũa chết tiệt này hoạt động mới thôi. Vì mình cảm nhận rõ là nó *chắc chắn* phải làm được gì đó.
Thế là mình tống hai viên kẹo cuối cùng vào miệng, cầm cây đũa lên rồi nói đùa câu "chubby bunny". Ngay lập tức, một luồng lửa bắn vèo qua phòng! Mình đứng hình luôn, không thể cử động hay kịp tiêu hóa nổi chuyện gì vừa xảy ra. Đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào đầu đũa thì mình mới nhận ra mùi khói. Ở phía bên kia phòng, ngay chỗ trang trọng nhất, là bức tượng Harry Potter bằng gỗ được chạm khắc thủ công mà mình đã đặt làm riêng từ một bác thợ mộc già trong vùng. Nó hoàn hảo lắm, và cũng là tác phẩm cuối cùng của bác ấy trước khi qua đời một tuần sau khi giao hàng cho mình. Vẫn còn đang sốc, mình vừa phải nhai vội chỗ kẹo còn lại, vừa phải vớ lấy cái chăn để dập lửa và cố cứu lấy bức tượng yêu quý. Cuối cùng thì lửa cũng tắt, nhưng bức tượng coi như xong đời, còn cái rèm cửa nhựa rẻ tiền mua giảm giá ở Target cũng đi đời nốt.
Và cái khoảnh khắc hỗn loạn đó chính là những gì mà Smoke and Mirrors của nhà Alkemia lột tả một cách hoàn hảo. Dùng làm nến thơm thì cực ổn, nhưng khi xịt lên da thì nó sẽ chuyển sang một tông mùi rất... khó tả.