Jessie Trần
Không hiểu sao ngay từ lúc mở đầu, em này đã gợi lên được cái cảm giác tĩnh lặng của trận tuyết đầu mùa, một thế giới bao phủ trong sự im lặng trong trẻo. Không khí kiểu ozonic, cực kỳ tinh khiết và nhẹ bẫng như không có trọng lượng luôn ấy. Một khoảnh khắc thoáng qua khi cái lạnh vẫn còn mang cảm giác sạch sẽ, trước khi mọi thứ bắt đầu trở nên nặng nề hơn. Lúc đầu thì mùi phấn bay nhẹ nhàng, tích tụ dần dần. Rồi sau đó nó đặc lại. Trời ạ. Cái cảm giác lạnh giá, thanh khiết ban đầu bỗng tan chảy thành một lớp ngọt ngào kiểu phấn dày đặc, đến mức ngột ngạt. Nghe thì có vẻ ngây thơ đấy, nhưng kiểu ngây thơ không tự nhiên, nó cứ bị nhân tạo và quá đà, giống như cái vẻ mềm mại giả tạo trên má của một con búp bê cũ bị bẩn ấy. Tuyết mất đi vẻ lấp lánh, từ sự tỏa sáng nhẹ nhàng chuyển sang một cảm giác bẩn thỉu, khó thở. Sự tươi mát biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp quá dày, quá ngột ngạt, một kiểu ngọt ngào đầy sai trái.









