Tui thấy bài review của rbalkris bên dưới viết chuẩn đét, tui cũng cùng quan điểm là không khoái mấy cái kiểu làm màu, chiêu trò chỉ để gây chú ý. Nhưng mà thôi, tui quý ông Prin nên tui chấp nhận cho ổng thử nghiệm, dù cái lần này nhìn hơi ngớ ngẩn, kiểu cố tình làm cho táo bạo hay hài hước gì đó... mà tui cũng chẳng rõ ổng muốn truyền tải cái gì nữa. Mà buồn cười cái là chính chủ còn không chịu nổi cái mùi này, xem clip trên Youtube thấy ổng suýt chạy mất dép khi bị xịt vào người.
Nói thật thì cái mùi này đúng kiểu ác mộng, nồng nặc và gây sốc một cách thô thiển, y hệt những gì người ta hay nói về chai Secretions Magnifiques, nhưng mà nó làm tui càng trân trọng những gì ELDO và Antoine Lie đã làm với chai kia hơn. Nếu Secretions là kiểu nỗi sợ len lỏi, thì Sombre này đúng kiểu phim kinh dị máu me, tra tấn luôn. Secretions hay ở chỗ lúc mới xịt tui kiểu "ủa có gì mà ồn ào thế, thấy cũng ổn mà", nhưng rồi nó cứ làm mình thấy nôn nao, lơ lửng, cứ cố tìm điểm cộng thì đùng một cái mùi cá hoặc mùi "tinh binh" khô hiện ra làm mình muốn xỉu ngang.
Còn Sombre á? Mở đầu là thấy kinh rồi, chẳng thèm giả vờ tinh tế như ELDO. Nó mùi y hệt những gì ổng mô tả, làm tui nhớ tới mùi xạ hương civet thật, kiểu mùi phô mai nồng nặc. Mà civet thật dù nồng nhưng nó có cái sự phức tạp, dùng liều thấp phối với hoa thì lại ổn. Đằng này Sombre lại cố tình phối với mấy cái mùi kinh dị khác, ngửi như mùi nôn, rồi kiểu mùi "phân" thoang thoảng – mà lạ cái là mấy mùi thoang thoảng thế này đôi khi còn ám ảnh hơn cả một đống phân thật.
Tui kiểu... cái này phải có điểm gì đó cứu vãn chứ, hoặc một nốt hương nào đó dễ chịu chút, chứ không thì thà tui ra tiệm đồ chơi mua bom thối xịt lên người, hoặc đi nhậu nhẹt say bét nhè rồi ăn tôm cocktail để 3 ngày, xong leo lên tàu lượn siêu tốc rồi nôn mửa ra quần cho nhanh, kết quả cũng y hệt vậy thôi.
Nhưng mà thương ông Prin, vì cuối cùng nó cũng có điểm sáng. Giống Secretions, sau một hồi hỗn loạn thì nó hiện ra chút mùi nhài thoang thoảng với mấy nốt hương ngọt ở cuối làm dịu lại. Vẫn còn cái nền mùi hôi hôi, kiểu như đống bãi nôn, phô mai thối với thịt rữa đã được dọn dẹp, nhưng mà dọn không sạch lắm. Sự thay đổi này rõ rệt tới mức tui suýt thì... thích cái mùi này. À không, không hẳn là "thích", nhưng so với cái lúc mới xịt thì giờ mùi gì tui cũng chấp nhận hết.
Nói chung là nó kinh khủng, nhưng nếu xịt vào đêm Halloween hay dùng để troll bạn bè kiểu trò chơi roulette kẹo dẻo thì cũng ra gì phết. May là không nhiều người làm mấy thứ kiểu này, chứ không thì giới nước hoa bị "phá hoại" bởi mấy mùi gây sốc này thì mệt. Với lại, những đóng góp tích cực của Prin cho ngành nước hoa nhiều hơn mấy pha "đi lạc" như Sombre, nên tui bỏ qua cho ổng. À, điểm cuối cùng là tui không tài nào đoán ra ổng dùng nguyên liệu gì để tạo ra mấy cái mùi kinh dị này, nghĩ lại thì cũng thú vị phết.