Logan Quốc An
Mỗi khi ngẫm nghĩ về nước hoa, mình thường hay nghe nhạc. Mối liên kết giữa hai thứ này ngày càng trở nên quan trọng với mình, và khi lần đầu xịt Sorabji, mình đã chọn nghe những bản nhạc piano của chính vị nhạc sĩ mang tên chai nước hoa này: có quá nhiều sắc thái âm thanh kỳ lạ, những nốt nghịch âm đầy kịch tính nhưng cũng rất đỗi an tâm, có những đoạn cao trào mãnh liệt và cả những khoảng lặng đầy bí ẩn, đôi khi gây bất an nhưng cũng có lúc lại đầy vui tươi. Chuyện mình và John Biebel là bạn lâu năm thì cũng chẳng còn là bí mật gì, và gần đây anh ấy có tặng mình một chai Sorabji, mình rất vui khi nhận nó. Thú thật là khó mà tránh được sự thiên vị khi đó là sản phẩm sáng tạo của một người bạn, nhưng mình cam đoan là mình luôn bị mê hoặc bởi những gì John làm. "Nhân vật chính" ở đây là một hợp hương hoa mộc tê được xử lý cực kỳ tinh tế, thêm chút hương quả mơ mọng nước, cảm giác rất đầy đặn, điểm xuyết thêm hạt tiêu đen khiến khứu giác của mình cảm nhận được một tầng hương umami rất lạ. Ở đây, mình có chút liên tưởng đến dòng Kimonanthe đã ngừng sản xuất của Diptyque, nhưng nếu như mùi hương đó mang cảm giác kiểu thảo dược, thì Sorabji lại có tính cách thư thái và ấm áp hơn nhiều. Tuy nhiên, điều thực sự làm mình mê mẩn chính là nốt hương da thuộc Morocco đỏ khi mùi hương dần lắng xuống. Một chút hổ phách khô, ngọt kiểu lâu năm hòa quyện vào lớp da dê này khiến mình muốn đắm mình vào thế giới tri thức giữa những chồng sách chất cao như núi. Mình luôn lãng mạn hóa cuộc sống của một người ẩn dật, giống như Sorabji vậy, một sự hài lòng tuyệt đối khi được bao bọc trong sự khổ hạnh, kỷ luật và nghệ thuật của riêng mình.










