Nó đến bất thình lình luôn... kiểu như sương mù buổi sáng mùa đông ấy, bao phủ mọi thứ trong một lớp mây ẩm ướt, nuốt chửng cả tuyết, níu lấy tay áo, quấn quýt trong tóc rồi lại tan biến nhanh như lúc nó xuất hiện. Kiểu như 'giờ tui ở đây, giờ tui biến mất' vậy đó.
Lúc đầu mùi khá mạnh và đắng, tui cũng không tả rõ được là mùi gì, chỉ biết chắc chắn đây là nước hoa và nó không hề đơn giản chút nào. Mùi này lưu lại tầm 3 đến 5 phút, rồi sau đó cái phần thú vị nhất mới bắt đầu: bất thình lình (y hệt cái đám sương mù kia), mùi hoa huệ hiện ra, đúng là HOA HUỆ luôn! Mà không đi một mình đâu, có cả mùi DA nữa. Nhưng hoa huệ ở đây không phải kiểu bồng bềnh, tiên tử hay nhẹ nhàng đâu, mà là kiểu cực kỳ nghiêm túc, kiểu 'tui đến để làm việc'. Nó hơi độc, cảm giác hơi ngộp nhưng lạ là tui chẳng thấy khó chịu tí nào. Tui cứ thế hít một hơi thật sâu, rồi thả mình xuống một chiếc ghế bành da cũ kỹ, êm ái. Cứ ngồi đó, hít hà cái mùi hoa huệ 'độc hại' này, rồi tự nhiên tui thấy mọi thứ cứ đúng như nó nên là.
Tui cũng không rõ lý do tại sao, có lẽ do tui hay nhìn mọi thứ trầm buồn hơn người khác, hoặc do cái thời tiết mùa đông thất thường năm nay, nhưng với tui, chai Tobacco Tuberose này giống như một nỗi ám ảnh không thể tránh khỏi, nó không biến mất mà cứ lẩn quẩn đâu đó quanh đây. Nói vậy thôi chứ tui không thấy nó bị nồng hay gây khó chịu đâu, ngược lại tui thấy nó rất quen thuộc, thân thuộc, thậm chí là sắp trở thành 'vật bất ly thân' luôn rồi. Tui đoán mùi này cực kỳ kén nhiệt độ và độ ẩm, nên tui tin chắc nó hợp nhất là vào cuối thu và mùa đông.
Nhưng cái điểm ăn tiền nhất của chai này chính là khả năng tạo ra một không gian 3D cực kỳ chân thực: một căn phòng tối (có thể là phòng làm việc hay phòng hút thuốc), một chiếc ghế da, cái bàn đèn mờ ảo và một bó hoa huệ đặt trên đó. Bên ngoài là đêm sương mù, cả nhà đang ngủ, còn trong phòng thì ấm và hơi bí. Không thấy khói tẩu đâu nhưng mùi thì rõ mồn một, hòa quyện với hương hoa huệ gây nghiện; xung quanh toàn là gỗ tối màu và mùi da – từ cái ghế tui ngồi, cái túi da bên cạnh, hay thậm chí là một chiếc áo khoác da vừa cởi ra, vẫn còn hơi ẩm vì sương mù bên ngoài.
Nó mang lại cảm giác như tui đang ở St. Petersburg (Nga) những năm cuối 1890, đầu 1900 – thời kỳ Art Nouveau, đầy sự suy đồi, nhân tạo và xa hoa. Tui nghi là nếu ai đó có thể xuyên không, lấy một ống nghiệm thu thập không khí trong căn phòng thời đó mang về đây, thì chắc chắn nó sẽ có mùi y hệt Tobacco Tuberose này. Ai mê kiểu floral leather (da hoa) thì nhất định phải thử nha!