Bailey Hoài Nghiêm
Tưởng tượng bạn đang đứng trước một thác nước, trời thì lất phất mưa. Xung quanh toàn là dương xỉ với lá khô dưới chân. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang lại cảm giác vừa cô độc vừa có chút gì đó trầm mặc. Rồi mưa bắt đầu nặng hạt hơn... Đây đang dần trở thành mùi hương "xanh" tủ của mình, mà "xanh" chính là từ khóa chính ở đây. Nếu ví mùi này với một màu sắc, thì đó chắc chắn là màu xanh bơ. Nó sâu lắng, mát mẻ nhưng vẫn rất tươi mới. Cảm giác như mình đang áp một viên ngọc bích mát lạnh vào lòng bàn tay vậy. Mình cực kỳ thích xịt Taj vào những ngày mưa. Nó có chút gì đó sạch sẽ như mùi xà phòng nhưng không hề bị nồng, kiểu như cảm giác vừa mới tắm xong ấy. Một mùi hương sảng khoái mà không bị gắt hay quá chói. Thú thật là nó có chút gì đó hoài niệm về thập niên 70, kiểu như một "cỗ máy thời gian" khiến mình nhớ về một điều gì đó rất khó gọi tên. Mấy cái nốt hương ghi trên bảng thành phần là sai bét nhé. Có chút xạ hương thôi nhưng chỉ là phụ thôi. Chẳng thấy tí gỗ đàn hương hay mùi khói nào cả (cái này làm mình hơi thất vọng chút). Với mình, nó giống mùi xạ hương thảo mộc pha chút hương gỗ nhẹ nhàng hơn. Nghe bảo là unisex nhưng mình thấy nó thiên về nam tính nhiều hơn là trung tính. Với mình, em này giống như một phiên bản tinh tế hơn của Al Haramain Naeem vậy. Độ tỏa hương và lưu hương thì cực kỳ ấn tượng luôn, nên là xịt vừa phải thôi nhé, đừng lạm dụng.






















