Người dùng ẩn danh
Mình xịt thử chai nước hoa này rồi ngồi xem luôn bộ phim lấy cảm hứng từ nó: "The Colour of Pomegranates". Để mình kể chút bối cảnh nhé – phim nói về cuộc đời và sự nghiệp của Sayat Nova, một nhà thơ kiêm linh mục người Armenia. Ông ấy đã bị chém đầu vì từ chối cải đạo sang đạo Hồi. "The Colour of Pomegranates" là một bộ phim đầy tính ẩn dụ và biểu tượng, cảm giác giống như ai đó thu âm lại giấc mơ của họ rồi cho mình xem vậy – mình không hoàn toàn hiểu hết vì đó không phải trải nghiệm hay trí tưởng tượng của mình, nhưng nếu mở lòng ra, mình vẫn có thể cảm nhận được nó. Mùi hương này kiểu như: những hạt lựu chua thanh bùng nổ trong miệng, vị lý chua đen như vừa mới bứt khỏi cành còn vương chút lá xanh, rồi cả mùi nhang trầm cay nồng quyện với tàn gỗ đàn hương. Có cả hương hoa hồng trắng nhưng lại mang cảm giác như làm từ giấy, như những trang sách vậy. Đôi khi mình còn ngửi thấy chút gì đó giống như mùi nước bọt khô hay tóc đẫm mồ hôi. Tổng thể mùi hương gợi lên sắc đỏ thẫm của quả lựu. Trên da mình, các nốt hương chủ đạo là tiêu, nhang, gỗ thánh và trái cây đỏ chua. Nó mang lại cảm giác rất nồng cháy từ các nốt gia vị và lựu, và cũng có chút gì đó mãnh liệt, như thể máu đang tuôn chảy, như lựu thấm đẫm vào vải hay những quả mọng bị nghiền nát để làm rượu (đây cũng là những hình ảnh trong phim). Nó vừa mang tính nhân bản, vừa có nét thần thánh. Khi kết hợp với việc xem phim, mình thực sự cảm nhận được sự hy sinh – điều mà có lẽ nếu chỉ ngửi nước hoa thôi thì mình sẽ không thấy được. Chai này thực sự thành công trong việc tái hiện cảm xúc của bộ phim nhưng vẫn rất hài hòa và dễ dùng, làm mình thấy cực kỳ kinh ngạc. Mùi hương cũng nhạt dần đúng lúc bộ phim kết thúc. Cảm giác giống như đang xem phim có hiệu ứng Smell-o-vision, hay kiểu như đeo kính 3D cho mũi vậy. Đây là vài câu thoại trong cảnh phim mình thích nhất: "Bạn là lửa. Bạn khoác lên mình ngọn lửa.../ Bạn là lửa. Bạn khoác lên mình sắc đen. Ngọn lửa nào tôi có thể chịu đựng được đây?"
















