Người dùng ẩn danh
Đỉnh nhất trong mấy dòng mùi ozone với mùi đất sau mưa luôn! Xịt mà sướng rơn, nổi hết cả da gà! Mùi nó cứ ẩm ẩm, ngai ngái mùi đất, kiểu như mùi bụi đường nhựa ngày hè ấy, nhưng lại xen lẫn mấy dòng suối lạnh buốt mùa xuân len lỏi giữa những lớp tuyết, rồi cả mấy bông hoa tuyết đang cố vươn mình ra khỏi lớp băng giá. Với mấy mùi kiểu này, mình luôn tìm lại cái ký ức tuổi thơ: cái mùi của những nhành băng rủ xuống từ mái chuồng thỏ thấp tịt. Và trời ơi, mùi đó nằm đúng ở đây luôn! Cảm giác như tìm lại được mảnh ghép còn thiếu vậy, mãn nguyện thực sự. Trong đầu mình, mùi này hiện lên màu tím, kiểu tím nhạt của hoa oải hương. Mà khoan, oải hương á? Mình không ngờ nó lại có trong bảng thành phần luôn. Nhưng chính nó, khi kết hợp với rêu, đã tạo nên cái độ bụi bặm, hơi chát và chiều sâu đặc trưng của Velvet Nights. Khung mùi aldehyde-ozone làm cho nước hoa có độ sắc và chắc chắn, độ lưu hương thì đỉnh, hơn một ngày luôn! Thêm chút mimosa mềm mại, thoang thoảng như lúc bình minh, cứ dịu dàng mà làm xao xuyến tâm hồn với chút vị đắng nhẹ của những cành cây ướt. Nói chung là một mùi hương chân thực đến nao lòng về những đêm sương mù, mưa tuyết, về không khí, nước tan và những bông hoa xuân đầu tiên, khiến lòng mình cứ thắt lại. Phải công nhận là người pha chế quá tài năng khi xử lý mùi đất và oải hương khéo đến mức mình chẳng nhận ra nếu không xem bảng thành phần. Đỉnh thực sự! Có thể nhiều người thấy mùi này hơi trầm, tối hay u uất, nhưng với mình thì nó lại nhẹ nhàng và vui vẻ, giống như cảm giác chờ đợi mùa xuân và một điều kỳ diệu vậy. Kiểu như mình được hít một hơi thật sâu và luôn hy vọng vào những điều tốt đẹp, mới mẻ sắp tới!











