Cindy Nhàn
Em Vetiver nhà Mazzolari mở đầu đầy bí ẩn luôn: có nhục đậu khấu, rồi mấy nốt cam chanh như chanh lime, cam bergamot với cam ngọt. Nhưng mà nhân vật chính là cỏ hương bài (vetiver) thì lúc mới đầu hơi có mùi xà phòng và kiểu cứ thoắt ẩn thoắt hiện vậy đó. Phải đợi một lúc thì nốt hương cuối mới thực sự lên ngôi. Lúc đầu mình cảm giác như nó bị hụt mất cái tầng hương giữa với hương đầu sau khi mấy nốt cam chanh tan đi. Nhưng mà tin mình đi, đợi một chút là thấy bõ công chờ ngay. Đây là một kiểu vetiver đậm đà, ấm áp và cay nồng, thiên hẳn về tông gỗ sâu lắng, kiểu tỏa hương nhẹ nhàng chứ không bị gắt hay xanh kiểu cỏ. Ôi, lúc nó "chín" trên da thì tuyệt vời cực! Khi nhiệt độ cơ thể làm ấm mùi hương, vetiver bắt đầu bung tỏa, rồi mùi thuốc lá nâu dịu dàng, bùi bùi xuất hiện. Mình còn ngửi ra được mấy nốt phụ mà hãng không ghi: kiểu mùi gỗ xà phòng của rễ cây diên vĩ lúc chuyển hương, rồi sự mượt mà của rêu sồi, thêm cả xô thơm nữa, làm cho mùi này càng thiên về hướng nam tính hơn. Phong cách truyền thống kiểu này giờ hơi hiếm, nếu so với Vetiver của Guerlain thì thấy khá tương đồng, nhưng mà em nhà Mazzolari này đậm hơn, nam tính hơn, ít mùi khói hơn và trầm hơn một chút. Đúng là một cực phẩm! À còn cái này nữa, mình cực mê cái hộp đựng bằng nhung nhìn như quyển sách ấy. Ước gì nhiều hãng làm hộp kiểu này để mình xếp lên kệ sách cho đẹp.
























