Người dùng ẩn danh
Lúc mình viết mấy dòng này là một ngày đầu tháng Năm trời se se lạnh, xám xịt, và Wendover thực sự hợp với cái mood này cực kỳ. Cảm nhận đầu tiên là mùi khói hắc như nhựa đường, quyện với hương hoa sơn tra rõ rệt, kiểu hơi hắc nhẹ, vừa đắng vừa ngọt, lại có chút bồng bềnh. Rồi sau đó, mùi đất than bùn hiện lên, mang theo cảm giác không khí ẩm ướt, lành lạnh như một làn sương, xen lẫn chút hương hoa xuân len lỏi. Càng về sau, mùi xanh mướt hiện rõ hơn, tạo cảm giác hơi rùng mình, khiến mình thấy hoài niệm và man mác buồn một cách mãnh liệt. Nó giống như những ký ức xa xăm, mờ nhạt và đang dần tan biến, một quá khứ cũ kỹ mà mình chẳng muốn buông tay. Mùi hương này cứ như một căn hầm lưu trữ những cảm xúc khó gọi tên vậy. Mình nhìn ra cửa sổ, ngắm mưa rơi xuống vũng nước, rồi mùi da thuộc đậm chất castoreum kéo mình về phía trước, giống như đôi bàn tay già nua, chai sần nhưng đầy yêu thương. Cuối cùng, những tàn lửa nguội dần, tro bụi bay đi, chỉ còn sót lại một chút ngọt ngào thoang thoảng. Wendover đúng kiểu là một trải nghiệm, nhưng mà xịt lên người vẫn rất ổn nhé. Nó làm mình nhớ đến mấy dòng nước hoa nam phong cách thô mộc, mạnh mẽ cuối những năm 70, đầu 80 như Leonard Pour Homme hay Dunhill Blend 30, nhưng Mark Sage không chỉ đơn giản là làm một bản sao đậm mùi khói hơn. Ngược lại, nó giống như dòng nước thấm qua lòng đất, chạm đến cảm xúc của mình. Việc Sage dám kết hợp những thành phần đối lập để tạo ra một tâm trạng riêng chính là điểm cực kỳ tinh tế và sáng tạo.
















