Người dùng ẩn danh
Mùi hương này chạm đúng vào một phần ký ức mà mình đã lãng quên. Kiểu như, đó là một giai đoạn trong đời mình mà mình chưa từng gọi tên hay phân loại rõ ràng, nhưng nó làm mình nhớ về cái thời "trend" mùi hương từ đầu những năm 2010 đến tầm 2017-2018. Hồi đó, rất nhiều hãng lớn đều dùng những nốt hương giống như chai này, nó cực kỳ phổ biến trong giới nước hoa xa xỉ hay niche luôn. Nó làm mình liên tưởng đến mấy dòng của Kilian, một vài chai của MFK, có thể là cả TF hay thậm chí là Le Labo nữa. Giống như Guerlain có phong cách riêng, thì cái tầng hương này cũng có một "vibe" đặc trưng của nó, dù nó chỉ thịnh hành trong một thời gian nhất định thôi. Cũng giống như cơn sốt mùi Oud hồi 2008 - 2015 vậy, mùi hương này cũng gắn liền với một mốc thời gian cụ thể, và nó gợi nhắc mình về quãng thời gian đó. Lúc ấy mình đang sống ở Hong Kong, điều kiện tiếp cận với các thương hiệu nước hoa cũng tốt hơn, nên cứ ngửi thấy mùi này là mình lại nhớ về những ngày ở Pacific Place, Harbour City hay The One. Bản thân mùi hương này khá là kiểu kim loại, đắng và có chút chua, nên ngay cả khi chưa kịp lắng xuống thì mình đã biết là nó không hợp với mình rồi. Nhưng cái làm mình ấn tượng nhất chính là nốt hoa hồng – nó mang cảm giác cực kỳ lạnh lẽo và xa cách. Mình không biết liệu sau này có còn muốn dùng kiểu nốt hoa hồng như thế này nữa không, vì nó quá lạnh và quá "mùa đông" so với gu của mình. Còn patchouli thì mạnh kinh khủng, chẳng ăn nhập gì với hoa hồng cả, còn mấy thành phần khác thì lại mờ nhạt đến mức chẳng cảm nhận rõ được. Phải công nhận đây là một mùi hương rất lôi cuốn, nhưng cái sự lôi cuốn đó hoàn toàn đến từ cảm giác hoài niệm, u sầu, và mấy cái từ ngữ hoa mỹ khác mà có lẽ cũng chẳng cần phải kể ra ở đây làm gì. Với mình thì đây là kiểu "dùng một lần rồi thôi", nhưng có thể trải nghiệm của các bạn sẽ khác...




















