Charlie Lê
Armani Code bản classic vẫn còn trên eBay và mùi của nó vẫn đúng chất Armani Code luôn. Mình từng dùng qua 3 bản dupe của dòng này rồi, và sau khi thử bản Parfum, mình biết là mình nhất định phải sở hữu bản Code gốc. Mình có Bath and Body Works Noir (chai classic), Sean John và La Rive Password. Mấy em đó đều ổn theo cách riêng nhưng vẫn thiếu đi cái "chất" đặc trưng của Armani Code. Armani Code mở đầu bằng hương chanh và cam bergamot. Thật ra mấy bản dupe cũng có tông citrus lúc đầu, nhưng điểm khác biệt nằm ở tầng giữa: đó là sự hòa quyện giữa gia vị từ hoa hồi, chút khói nhẹ từ gỗ guaiac, rồi cả hương thuốc lá len lỏi vào. Đến tầng cuối, mùi da thuộc và đậu tonka quyện cùng thuốc lá tạo nên một tổng thể rất cuốn. Trong mấy bản dupe mình có, không em nào mang được cái mùi khói đặc trưng như Armani Code cả. Cũng chẳng em nào có mùi da thuộc rõ rệt, dù bản Noir nghe có vẻ hơi hướng "animalic" kiểu sạch sẽ (kiểu như Drakkar Noir ấy). Sean John thì khá sạch và có độ bám tỏa tốt nhất. Còn La Rive thì hơi lệch tông, mùi giống kiểu phiên bản "xuyên không" của mấy dòng Armani Code mới hơn, kiểu thay hoa diên vĩ bằng hoa violet ấy. Nhưng nói chung, nó vẫn nằm trong "vùng an toàn" của dòng này nên nghe vẫn khá giống. Mình sống ở Arizona nên cái mùi dành cho đêm thu đông này mình chỉ xịt thỉnh thoảng thôi. Kiểu này hợp đi concert hay đi bar hơn. Đi hẹn hò thì mình không đề xuất lắm, vì mùi này kinh điển quá rồi, cảm giác không phải là "anh em" thì cũng là kiểu "mùi của bố" dành cho mấy bạn sinh viên ấy. Mình cũng không dám nhận xét về việc cái chai mới có hợp hay không vì họ đã thay đổi các nốt hương khá nhiều. Mình đã yêu cái mùi đặc trưng này từ trước khi kịp nhận ra. Thật may là mình đã kịp sở hữu bản gốc khi chúng vẫn còn được lưu thông qua các cửa hàng và người bán lại. Mình chấm em này 8.0/10. Có thể mình không xịt em này thường xuyên theo mùa như Sean John hay Noir, nhưng em nó bám tỏa tốt hơn và mùi cũng xịn hơn hẳn. Tiếc là ở AZ thì số đêm có thể xịt em này không có nhiều.