Người dùng ẩn danh
Hồi đầu khi Hugo Boss mới xuất hiện, họ thực sự là một thế lực, kiểu như đứng trên đỉnh cao ấy. Nhắc đến những năm 90, dù lúc đó có cực kỳ nhiều thương hiệu, nhưng Hugo Boss vẫn có một vị thế rất khác, có lẽ vì thời đó chưa có sự bùng nổ sản xuất đại trà như bây giờ. Tôi quyết định thử dòng Elements này. Thú thật là tôi không rành lắm về các dòng Hugo Boss từ thập niên 90, nên có thể tôi sẽ nói sai, vì mỗi dòng lại có một câu chuyện riêng. Ngay cả Boss Bottled – có lẽ là cực phẩm của họ – cũng mang một kiểu mùi hoàn toàn khác. Về mùi hương, tôi thấy nó giống như sự pha trộn giữa Ungaro pour L'Homme III và Paco Rabanne XS, nhưng khi để lâu hơn thì các nốt hương Chypre sẽ rõ hơn, khiến nó gần với Ungaro III hơn. Cam chanh khá mạnh nhưng lại không bị gắt như Chanel Allure Homme, chủ yếu là nhờ có oải hương làm dịu lại. Nó mang lại cảm giác tươi mát của rừng xanh nhờ sự kết hợp giữa rêu sồi, gỗ tuyết tùng và cam bergamot. Một điểm nhấn nữa là nốt trà – thứ gần như là "đặc sản" không thể thiếu của dòng nước hoa thời kỳ đó. Gỗ đàn hương thì hơi yếu và không thấy chút ấm áp nào, nhưng dù sao đây cũng là một mùi hương khá êm dịu, không chỉ có mảng xanh và gỗ mà còn có cả cảm giác của da thịt, tạo nên một phong cách fougere rất rõ nét. Trong đó có cả thảo mộc, gia vị và một chút hương hoa, tạo nên một cảm giác rất "đất". Nó giống như đang đứng giữa một rừng tuyết tùng, không quá gắt nhưng vẫn đủ sắc sảo. Thỉnh thoảng mùi thuốc lá lại thoảng qua, hòa quyện tự nhiên với tầng hương cuối, làm tôi liên tưởng đôi chút đến Davidoff Cool Water. Mùi này mang đậm chất nam tính, kiểu cổ điển của những năm 90, có nét gì đó giống với dòng Chevignon nhưng có thêm chút gì đó như rượu whiskey. Nó sắc sảo, thanh lịch, đôi khi hơi lấn lướt và mạnh mẽ, nhưng vẫn nhẹ nhàng hơn so với những "gã khổng lồ" cùng thời. Đây đúng là một mùi hương kinh điển: mạnh mẽ, xuyên thấu, đầy mùi gỗ và đất. Một biểu tượng của một thời đại đã qua. Mà nói chứ, nếu là người Đức làm thì chắc phải gọi là "Eau de Wasser" mới đúng chất nhỉ!