Cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó. Tôi cứ muốn chứng minh mấy cái suy nghĩ của mình về thế giới nước hoa là đúng. Hồi cấp 3, tôi biết mình phải xịt Polo Green với Drakkar Noir mỗi ngày để khẳng định bản thân. Hồi đó ai cũng biết Polo, đến bác sĩ cũng dùng, nên tôi nhận ra gu mỗi người mỗi khác. Sau này tôi thử mấy cái bản thay thế thì mới biết Azzaro Pour Homme hay Creed Green Irish Tweed đỉnh thế nào.
Rồi tôi va vào Burberry Brit khi ghé Macy's. Lúc đó tôi thấy nhiều mùi quá, xịt cái này rồi xịt cái kia loạn hết cả lên, nhưng chính Burberry đã mở ra một thế giới mới cho tôi. Tôi nhận ra xịt thử ở store chẳng nói lên điều gì, về nhà xịt mới chuẩn. Tôi bị nghiện Brit, rồi đến London – một mùi cực kỳ đẳng cấp. Khi Mr Burberry ra mắt, tôi chẳng quan tâm thiên hạ nói gì, tôi thấy nó mang đúng chất quý tộc Anh như Brit vậy. Đó là chai đầu tiên tôi tự mua. Lúc đó tôi chẳng biết note hương hay tầng hương là gì đâu, chỉ biết là Burberry Touch làm tôi choáng ngợp, dù lúc đầu cứ ngỡ là mùi cho nữ nhưng hóa ra họ làm quá chuẩn. Cái chai thì đẹp xỉu, nắp như cái cúc áo khoác đắt tiền, vỏ bọc vải, cầm nặng tay, xịt một phát là dính luôn.
Đến tận bây giờ nó vẫn là mùi tủ của tôi. Sau đó tôi chuyển sang Versace, và Eau Fraiche là mùi tôi có thể xịt hàng ngày. Nó làm tôi mê mẩn cái tông 'Blue' mà không nhà nào làm được, đúng kiểu kiệt tác luôn. La Male thì hoàn hảo, còn Bleu De Chanel hay D&G The One thì cũng hit đấy nhưng không ổn định bằng Versace. Tôi tin tưởng nhà này đến mức cứ gắn mác Versace là tôi chốt. Eros là chai mang về cho tôi nhiều lời khen nhất, dù tôi cứ tưởng mấy mùi tôi thích thì người khác không thích. Rồi họ ra thêm Dreamer, rồi Eros Flame. Tôi bắt đầu chán mấy mùi citrus nhẹ hẫng, và Eros đã thu phục tôi, khiến tôi nhận ra mình chưa thực sự hiểu hết thế giới nước hoa. Còn D&G The One thì mùi ổn nhưng độ lưu hương tệ quá, tôi ghét việc phải mang theo chai nước hoa để xịt lại suốt ngày.
Tôi từng tò mò về Thierry Mugler vì thấy trên perfumista khen nức nở, độ lưu hương cực khủng. Rồi đến Prada Luna Rossa, mấy mùi như Amber hay L'homme thì đắt nhưng kiểu sạch sẽ, mùi xà phòng, hợp đi làm, dễ gây thiện cảm. Còn về Creed? Tôi nghĩ mình bỏ qua được. Xịt thử vài lần mà chẳng thấy nó 'đỉnh' như lời đồn, không đáng giá 400 đô. Tôi muốn cái gì đó độc bản và xứng đáng hơn. Thế là tôi tìm thấy Mont Blanc. Chai Individual giá có 35 đô mà làm tôi cứ ngỡ là Creed Original Santal. Rồi Legend, rồi Explorer. Tôi tin vào trực giác của mình hơn là hype. Explorer chính là tất cả những gì tôi cần, vibe giống Aventus nhưng giá dễ chịu hơn nhiều, mix thêm với Club de Nuit là đánh lừa được cả chuyên gia luôn.
Tôi bắt đầu chậm lại, chọn những mùi mang lại sự hoài niệm. Polo Red, The One... những mùi đầu tiên mở ra thế giới này cho tôi, giờ xịt lại như được xuyên không vậy. Tôi vẫn muốn thử Tom Ford và Bond No 9 xem có đáng tiền không, dù biết Bond No 9 hay bị chê là hét giá nhưng công nhận là thơm và bền mùi. À, còn Bentley Intense For Men nữa, một siêu phẩm giá rẻ mà mùi sang như niche. Có lần một cô nàng sành sỏi bảo tôi mùi như 'ông già', nhưng tôi tin nếu tôi bán chai Bentley này với giá 400 đô thì nhiều người vẫn sẽ mua vì nó quá đẳng cấp. Đúng kiểu mùi tiền triệu nhưng giá hời. Giờ tôi cứ thong thả, sắm vài chai kinh điển, vài chai theo trend và vài viên ngọc quý cho bộ sưu tập của mình.