George Hoàng Thành
Mới đây mình có tìm được một chai Cool Water bản vintage tầm giữa thập niên 90 để so sánh với chai đời 2020 của mình. Cảm nhận đầu tiên là khi xịt cả hai lên hai cổ tay cùng lúc, mùi hương trong vài phút đầu cực kỳ giống nhau. Có thể nói chai mới hơi thiên hướng "xanh" hơn một chút, còn bản vintage thì đậm mùi oải hương hơn. Có lẽ là các nốt hương đầu của bản vintage đã bị biến đổi theo thời gian, nhưng bù lại nó không hề bị chua chút nào. Càng về sau, mùi oải hương trong bản vintage càng nổi bật lên, thực sự rất thơm và chất lượng hơn hẳn. Trong khi đó, chai mới cứ bị mờ nhạt và hỗn độn dần khi mùi hương nhạt đi. Mình thấy bản vintage mang đúng chất một mùi fougere truyền thống, chỉ là có thêm chút calone thôi. Về độ lưu hương thì khác biệt rõ rệt. Sau 2 tiếng, chai mới gần như biến mất hoàn toàn, còn bản vintage vẫn trụ vững đến tận 4 tiếng, sau đó là mùi hương trên da kéo dài hơn 8 tiếng nếu bạn xịt lên quần áo. Nếu giá cả mà tương đương thì chắc chắn mình sẽ chọn bản vintage mà không cần suy nghĩ. Mấy cái quy định về thành phần hóa học đúng là "kẻ hủy diệt", mình cảm giác chính điều đó đã làm hại mùi hương này nhiều nhất. À, nếu bạn là một trong số ít những người chưa từng ngửi Cool Water bao giờ thì mình cũng xin đính chính: mình không thấy nó có mùi "nước biển" hay "mặn" đâu. Cái cảm giác "nước" ở đây giống như kiểu mùi của một hồ bơi nhưng theo hướng dễ chịu, chứ không phải mùi clo đâu nhé. Nói chung đây là một mùi hương được pha trộn cực kỳ tinh tế và đầy tính nghệ thuật, mình chỉ cảm nhận rõ được oải hương, calone và có lẽ là một chút phong lữ. Pierre Bourdon đúng là một trong những bậc thầy vĩ đại nhất. Với một người "già" như mình, mình vẫn nhớ cái thời mà không phải mùi nước hoa nào cũng là bản sao của Cool Water, và cái thời mà một thanh niên 18 tuổi thường dùng ké nước hoa của bố từ 15 năm trước... vào những năm 90, Cool Water thực sự là một huyền thoại nổi bật.