Người dùng ẩn danh
Với những ai chưa biết đến nhà hương này hay chưa từng thử qua sản phẩm của họ, thì mình phải nói luôn là đây là một nhà hương cực kỳ "triết lý". Họ không làm ra những mùi hương kiểu đơn giản hay dễ đoán đâu. Mỗi chai nước hoa đều có chiều sâu cực kỳ lớn, giống như đang gửi gắm một thông điệp ẩn sau từng giọt hương vậy. Mình đã dành rất nhiều thời gian để chiêm nghiệm mùi hương này và cố gắng thấu hiểu cái tên "Thảo mộc của những gã cao bồi". Cuối cùng thì mình cũng hiểu ra... Mọi người có nhớ hình ảnh những chàng cao bồi Mỹ trong các bộ phim viễn Tây không? Cái hình ảnh những que thuốc khô khốc kẹp giữa môi họ ấy. Đó chính là thông điệp mà chai nước hoa này muốn truyền tải. Nhà thiết kế của Diorja kiêm chủ sở hữu là một anh chàng người Mỹ tên David Seth Moltz. Nếu nhìn kỹ qua các bức ảnh của anh ấy, bạn sẽ thấy một điểm chung: ánh nhìn cực kỳ sắc lẹm và sâu thẳm. Một ánh nhìn trực diện, không chút e dè, toát lên vẻ của một người đàn ông táo bạo, thích mạo hiểm, thậm chí có chút ngông cuồng và bất cần đời. David đã đưa hình ảnh một gã cao bồi thô ráp, phong trần cưỡi lên một con ngựa hoang chưa hề được thuần hóa. Đó là một cuộc đối đầu đầy kịch tính, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào giữa người và ngựa. Hành trình đó cứ thế diễn ra, lúc dâng trào mãnh liệt, lúc lại trầm lắng lại. Mùi hương cũng y hệt như vậy, nó luân chuyển giữa hương gỗ hồng khô đầy chiều sâu, hương xô thơm mang vị long não của mùa thu và cả hương cỏ vetiver đầy khói. Thêm vào đó là mùi hương của cỏ xạ hương cứ thế bốc lên mỗi khi ta cảm nhận được sự thô ráp của lớp da thuộc dày cộm từ yên ngựa hay trang phục của gã kỵ sĩ. Phải nói thật là mùi này không dành cho tất cả mọi người. Đúng là nó có chút gì đó gợi nhắc đến Encre Noire lừng danh của Lalique, nhưng nó không hề "dễ chiều" hay dễ xịt như Lalique đâu.