Alfred Dunhill Custom Men EDT mở đầu bằng một chút hương trái cây, khói, gia vị và gỗ, nhưng cảm giác cực kỳ nhẹ và mờ nhạt, kiểu như bị pha loãng ấy. Có nốt táo nghe khá là ngon, nhưng nó bay nhanh kinh khủng, chỉ vài giây là biến mất luôn. Sau đó thì hương nhang xuất hiện để làm sắc nét thêm mùi hương, nhưng vì các nốt hương vốn đã bị loãng nên nó cũng chỉ làm được ở mức cơ bản thôi. Cuối cùng là chút gỗ tuyết tùng và tiêu để tăng thêm độ ấm. Tóm lại, lúc đầu có chút trái cây, nhưng về sau thì thiên về gỗ và khói; mà cái độ tỏa hương ban đầu cũng yếu xìu, chỉ còn là mùi hương sát da thôi. Khi đã lắng xuống hoàn toàn, mình thấy nó chỉ là một mùi gỗ ngọt, có chút nhang và táo, nhưng chẳng có độ tỏa gì cả. Cảm giác tổng thể là một mùi hương khá bình dân, hơi "rẻ tiền", pha trộn chưa tới, bay mùi nhanh và hơi gây thất vọng.
Về điểm số thì mình chấm em này 2/10 cho độ ấn tượng, vì mùi hương quá mờ nhạt. Điểm không thích thì là 0/10 vì thực ra các nốt hương cũng không đến nỗi nào, chỉ có điều là hiệu năng quá kém thôi. Độ độc đáo cũng chỉ 2/10 vì mùi này khá đại trà, dù độ đại chúng được 6/10 – tức là đa số mọi người sẽ thấy ổn nhưng không có gì đặc sắc. Độ tỏa hương và độ lưu hương đều cực thấp, chỉ tầm 2 tiếng là hết, chỉ còn là mùi sát da. Em này hợp dùng cho mùa đông, xuân, thu hoặc trong văn phòng, đi chơi nhẹ nhàng. Tuy nhiên, vì hiệu năng kém nên tính ứng dụng không cao lắm.
Nếu bạn định mua thì có thể mua được với giá tầm 20 đô, nhưng thực tế hiệu năng của nó chỉ đáng giá tầm 5 đô thôi, nên mình không khuyến khích nhé. Nếu muốn mua mù (blind-buy) thì cũng nên cân nhắc kỹ về độ bám tỏa. Nếu bạn thích kiểu mùi này, có thể tham khảo mấy em như Armaf Derby Club House Gold, Azzaro Wanted by Night, hay Giorgio Armani Code Absolu... chúng sẽ có chất lượng và hiệu năng tốt hơn nhiều so với em này.