Người dùng ẩn danh
Mình phải bắt đầu bằng việc nói thẳng là mình cực kỳ ghét Diesel Plus Plus – cái "ông tổ" đã tạo ra Desire Red và Jacques Bogart Silver Scent. Cả Plus Plus lẫn Silver Scent đều có cái nốt hương nho "tím" gây khó chịu đến mức phát bực, thà mình không xịt gì còn hơn là dùng mấy mùi đó. Còn Desire Red thì cũng chói tai không kém, nhưng thay vì mùi "tím" thì nó lại là kiểu mùi kim loại. Nhưng Dunhill đã đi đúng hướng với Desire Blue khi loại bỏ cái nốt kim loại của Desire Red và tiết chế lại cái kiểu siro nho của Plus Plus hay Silver Scent. Desire Blue cực kỳ dễ chịu nhưng vẫn giữ được cá tính rất mạnh mẽ. Có vài bài review bảo em này giống "nước giặt", và mình cũng thấy có nét đó thật, nhưng nó không phải kiểu mùi xà phòng đâu... mà là kiểu mềm mại, tươi mát giống mấy loại nước giặt thông thường thôi. Mở đầu của Desire Blue là hương vải thiều ngọt lịm, mọng nước hòa cùng nốt hương nước. Cảm giác rất tươi mới và vui vẻ. Độ tỏa hương hơi gắt một chút nhưng mà ổn. Sau đó, mùi sẽ lắng xuống thành một tông xạ hương ngọt ngào kiểu quả mọng "tối" hơn, và đây chính là lúc nó giống mùi nước giặt. Thật sự mình cũng chẳng hiểu sao mình lại thích em này đến thế, trong khi lại cực kỳ ghét 3 chai kia dù chúng có mùi "tương tự".