Mình đã rất hào hứng muốn thử em này vì mình vốn thích các sản phẩm của Mont Blanc, nhất là dòng Exceptional. Nhưng thật sự là mình chẳng thích Emblem chút nào (cả hai phiên bản khác cùng dòng cũng vậy). Vấn đề không nằm ở mùi hương, mà là kiểu mùi và cách phối trộn này đã có quá nhiều người làm rồi, mà lại làm tốt hơn nhiều. Tệ hơn nữa là em này hoàn toàn không có độ tỏa hay độ lưu hương gì cả. Cảm giác như đây chỉ là một bản release lười biếng, kiểu làm cho có thôi, vô nghĩa cực kỳ. Mình không muốn quá khắt khe đâu, và mình cũng hiểu là có người sẽ thích vì mình cũng mê mấy mùi có hương violet, và em này làm mình nhớ đến vài mùi mình từng yêu.
Sự kết hợp giữa violet, patchouli, gỗ và đậu tonka làm mình liên tưởng đến Fahrenheit của Dior; còn rose, gỗ và quế thì lại giống One Million của Paco Rabanne. Mình thì ghét One Million vì cái kiểu ngọt phấn quá mức, gây ngấy và vì nó quá nổi tiếng, ai cũng xịt. Còn Fahrenheit thì mình vẫn mê bất kể nó có cổ điển đến đâu. Với Emblem, mình khá thích cái chai, nhất là bản 60 ml, nên việc phải đem cho em nó cũng làm mình thấy tiếc, nhưng thật sự là mình KHÔNG BAO GIỜ muốn xịt em này nữa. Tiếc thật sự vì mình đã có những mùi tương tự nhưng xịn hơn và bám tỏa tốt hơn nhiều.
Nếu so với dòng Mont Blanc khác thì Legend có mùi, độ tỏa và độ lưu hương ổn hơn, nhưng nó lại giống Fierce của A&F nên mình nhanh chán lắm. Mình qua cái thời xịt Fierce rồi, giờ già đi rồi nên không cần thêm mùi nào tương tự nữa. Còn Explorer thì ngon hơn hẳn Legend và Emblem. Dù Explorer có nét giống Aventus của Creed nhưng nó vẫn có cá tính riêng, nam tính và dễ gây chú ý hơn. Nếu bạn vẫn lỡ yêu Emblem hay các bản khác của dòng này, thì mình khuyên nên thử mấy em tinh tế và nguyên bản hơn mà mùi cũng tương tự nhưng làm tốt hơn như: Kiton, Kiton Black, Mercedes Benz, Mercedes Benz Intense, Dunhill Fresh, Carven Homme, Fahrenheit hay thậm chí là CK Man.