Khi nhắc đến Encre Noire A L'Extreme, trong đầu mình hiện lên đúng 5 từ: Tối, đậm, quyền lực, thanh lịch (nhưng có chút gai góc, u tối) và nam tính. Dù tên là "A L'Extreme" nhưng nó không phải là bản nâng cấp "cực đoan" hơn của bản gốc năm 2006 đâu. Hai em này đơn giản là khác nhau thôi, cả về mùi hương lẫn hiệu năng, nên mình thấy sở hữu cả hai trong bộ sưu tập cũng chẳng hề thừa.
Nếu bản gốc mang hơi hướng rừng thông u tối, đậm mùi mực và gỗ, thì A L'Extreme lại có thêm chút cam chanh, chocolate và whisky. Nó mang phong thái của một quý ông mặc suit, ngồi trong phòng chờ sang trọng, nhâm nhi whisky và hút xì gà giữa không gian đầy sách và thảm đắt tiền. So với bản gốc thì em này mượt mà, phức tạp và "lịch sự" hơn hẳn. Nó không còn quá hướng nội hay mang tính tâm linh nữa mà có phần hướng ngoại, phù hợp cho những buổi tiệc tối mùa thu đông. Thậm chí, dù không có trong bảng thành phần, nhưng mình thấy nó có vibe giống như một loại oud kiểu phương Tây với nốt chocolate-gỗ rất đặc trưng.
Nói thật là mình chẳng thấy bóng dáng ma cà rồng hay Dracula nào ở đây cả. Cái vibe mình cảm nhận được là một CEO hay triệu phú Manhattan thập niên 80 – kiểu người quyền lực, bí ẩn, mặc suit kẻ sọc và đang âm mưu một kế hoạch gì đó cực kỳ lớn lao. Điểm cộng lớn nhất là dù giá cực "hạt dẻ" nhưng mùi lại sang chảnh như nước hoa niche dành cho giới sành sỏi. Tuy nhiên, em này không dành cho số đông đâu, nó là kiểu mùi cần thời gian để làm quen và phải dùng trong các dịp trang trọng, tối mùa đông thì mới đúng bài. Với mình, đây không hẳn là một siêu phẩm nhưng chắc chắn nằm trong danh sách "yêu thích". Chốt lại là 10/10!