Người dùng ẩn danh
🏀Phòng kho cũ của nhà thi đấu 🥧 Mình nhớ hồi đó hay cùng đám bạn lẻn qua hành lang cạnh nhà thi đấu ở trường cũ tại Đông Âu, rồi tụi mình phát hiện ra cánh cửa phòng kho cũ đang hé mở. Tiếng cửa kêu kẽo kẹt nhẹ khi tụi mình đẩy vào. Không gian bên trong cứ như một thế giới bị lãng quên vậy—những kệ đầy bóng cao su ấm sực dưới nắng, mấy cái thùng gỗ cũ với cả thảm cuộn tròn. Không khí thì nồng mùi cao su, mùi bụi với cả mùi da, cái mùi mà cứ nhắc mình nhớ về mấy tiết thể dục. Lúc đó, trên tay mình là một chiếc bánh ngọt có lớp kem mềm mịn vừa mua ở căng tin trường. Vị ngọt của vanilla hòa quyện với mùi nhựa myrrh và một chút nốt hương đất nhẹ nhàng, cảm giác như nó thấm qua cả những bức tường đầy bụi bặm của phòng kho. Trong khi mấy đứa con trai mải mê lục lọi đống dụng cụ cũ, mình thì cứ thế nhâm nhi miếng bánh, tận hưởng một khoảnh khắc tách biệt khỏi tiếng cười đùa của đám trẻ hay tiếng bóng đập thình thịch ngoài sân. Giây phút đó, mình cảm giác như tụi mình vừa tìm thấy một nơi trú ẩn bí mật, nơi thời gian như chậm lại, và mọi thứ đều trở nên mềm mại, ấm áp hơn.