Harry Đức
Nếu Givenchy Gentleman là "Cầu thang lên thiên đường" (dù hơi bụi bặm một chút) thì Play Intense lại kiểu "Gieo nhân nào gặt quả nấy". Nó mang chất "alpha male" kiểu Justin Timberlake hơn là kiểu Robert Plant. Cảm giác giống như sự khác biệt giữa việc bước vào một phòng tập nhạc dưới tầng hầm ẩm mốc với việc lạc vào một trung tâm thương mại ồn ào đầy rẫy tiệm bánh ngọt vậy. Cả hai đều ồn ào và đầy mùi vị, nhưng chỉ có một bên là có tiềm năng để trở thành một huyền thoại thôi. Mình không biết ở các nước khác thế nào, chứ việc nhận được mẫu thử đựng trong mấy cái túi nhựa rẻ tiền thay vì ống thủy tinh làm mình thấy cực kỳ khó chịu. Nhất là khi phải dùng cả xà beng để cạy nó ra. Có lẽ là vì Justin đã mua sạch số thủy tinh có sẵn rồi, hoặc cũng có thể là một dấu hiệu cho thấy nhựa đang dần thay thế mọi thứ, lấn át dần các thành phần tự nhiên. À, mà mình cũng không thích mấy cái gọi là mùi gourmand cho lắm. Đừng hiểu lầm nhé, mình cực mê mùi cà phê, nhưng mình nghĩ chỉ có mấy người vừa bước ra từ xưởng kẹo mới nên có mùi kẹo thôi. Với lại mình cũng chẳng hiểu sao mùi cà phê với caramel thì bị gọi là gourmand, còn chanh với xô thơm thì lại không? Chẳng lẽ thảo mộc với cam chanh không còn là đồ ăn nữa sao? Quay lại chuyện độ đậm và sự hiện diện của mùi hương. Ở nhà mình vẫn dùng dàn âm thanh từ những năm 70, dù nặng nề và cồng kềnh nhưng chúng có thứ mà chẳng cái iPod nào có được: đó là "tâm hồn". Những chai nước hoa cùng thời cũng vậy, chúng lấp đầy căn phòng bằng sự hiện diện của mình. Một mùi hương có hồn là mùi của bóng đèn chân không đang nóng lên, mùi của đĩa vinyl mới, mùi của mồ hôi hòa quyện cùng các nốt hương... cái mùi mà từng khiến Givenchy trở thành trụ cột của thế giới nước hoa. Những mùi hương cho ta cảm giác thành phần được sinh ra từ cánh đồng chứ không phải từ ống nghiệm. Và thật đáng tiếc, Play Intense lại hoàn toàn đi ngược lại với cái chất "huyền thoại" đó.