Logan Quốc An
Gres Monsieur đúng kiểu là một báu vật đầy mê hoặc, nó mang một nét trầm mặc và nội tâm hơn hẳn so với những cái tên cùng thời. Nhớ lại hồi đó, chỉ một năm trước thôi là cả một loạt những mùi hương cực kỳ "ồn ào" và phô trương như Kouros, Antaeus hay Quorum ra đời. Monsieur thì lại có cảm giác rất thư thái, mượt mà nhưng vẫn có độ vang nhất định. Em này không hề nhút nhát, nhưng cũng chẳng phải kiểu hướng ngoại; Monsieur chọn cách để sự hiện diện của mình tự lên tiếng, chỉ vừa đủ để khiến người ta phải ngoái nhìn một hai lần. Mình thấy bản thân mình trong đó. Mùi hương mở đầu trên chai vintage của mình, dù không tránh khỏi việc bị oxy hóa, nhưng vẫn giữ được phần lớn tinh túy của cam chanh. Vẫn là chút thanh mát, sảng khoái của cam bergamot dù đã qua bao nhiêu năm tháng (chẳng ai biết chai này được bảo quản thế nào nữa), và có cả một nốt thảo mộc gợi nhớ đến bạc hà hay cornmint. Chính cái sự ngọt ngào của thảo mộc hòa quyện cùng quế và hoa cẩm chướng đã tạo nên sức quyến rũ khó cưỡng cho Monsieur. Đây cũng là một trong những mùi hương chạm sâu vào ký ức, kiểu khiến mình cứ phải tự hỏi: mình đã ngửi thấy mùi này ở đâu rồi nhỉ? Vào lúc nào? Có phải từ rất lâu rồi, và tâm trí trẻ thơ của mình đã vô tình lưu giữ nó suốt ngần ấy năm không? Mỗi lần trải nghiệm cảm giác này, mình vừa thấy bối rối, vừa thấy có chút gì đó ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Điều làm mình xúc động nhất là khi tất cả hòa quyện thành một tầng hương mờ ảo, mềm mại của rêu sồi cùng một chút đậu tonka. Nó giống như mùi của những bụi dương xỉ trong rừng cây ở vùng Đông Bắc nước Mỹ khi những tia nắng xuyên qua tán thông cao vút, một luồng sáng hổ phách đầy nhựa cây, và một kết thúc kiểu Zen cực kỳ tĩnh lặng. Dù là một bản vintage cũ kỹ, nhưng nó vẫn giữ được sự tự nhiên – thứ mà hiếm khi thấy được giữa làn sóng nước hoa hiện đại, những thứ cứ mải mê chạy theo những câu chuyện hư ảo nhưng lại chẳng đạt được kỳ vọng. Nhu cầu về sự nguyên bản ngày nay thường bị làm vấy bẩn bởi sự phô trương, và sản phẩm cuối cùng thường được trang trí quá đà để che lấp đi những mùi hương nghèo nàn, rập khuôn và thiếu linh hồn. Nghe có vẻ mình đang than vãn về hiện tại và lãng mạn hóa quá khứ, nhưng mình thực sự nghĩ rằng khi có sự tiến bộ thì cũng có sự thoái trào, mọi thứ luôn biến đổi. Với nước hoa cũng vậy, đôi khi chúng ta cần nhìn lại nguồn cội để biết mình cần đi đâu trong tương lai. Mình cứ thế bước tiếp, khoác lên mình Monsieur vào một buổi sáng tháng Chín se lạnh, cảm thấy đầy hy vọng và tràn đầy cảm hứng.



















