Ryan Gia Võ
Nhiều nốt violet đôi khi làm mình liên tưởng đến mùi dầu cá. Phải tùy tâm trạng mới dám xịt vì mùi em này khá mạnh và bám tỏa lâu.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Nhiều nốt violet đôi khi làm mình liên tưởng đến mùi dầu cá. Phải tùy tâm trạng mới dám xịt vì mùi em này khá mạnh và bám tỏa lâu.
Một kiểu cổ điển rất riêng, nhưng không phải ai cũng hợp đâu. Về Grey Flannel thì thiên hạ bàn tán nhiều lắm, người thì chê thậm tệ, người lại khen hết lời. Sự thật là... cả hai đều đúng, tùy vào gu mỗi người thôi. Dù ra đời từ giữa đến cuối thập niên 70, nhưng nó chẳng giống mấy dòng cologne cùng thời như Polo hay Jovan Musk đâu. Chẳng có chút hơi hướng disco nào cả. Nó giống như "tiền thân" của những dòng như Green Irish Tweed sau này – một mùi hương mà gần 40 năm sau vẫn không hề bị coi là lỗi thời. Grey Flannel không hề cũ kỹ, nó chỉ đơn giản là một thế giới riêng, nằm ngoài mọi khuôn mẫu mùi hương thông thường. Mở đầu bằng cảm giác sắc lẹm, đắng, xanh, hoa cỏ nồng và hơi có mùi thuốc nữa. Nếu điều đó chưa làm bạn chùn bước thì hãy đọc tiếp nhé. Đừng để cái nốt hương "mạnh bạo" lúc đầu làm mình mất hứng. Ban đầu nó giống mùi xịt phòng hóa chất thật, nhưng càng về sau lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Hiếm có chai nước hoa nào có sự chuyển mình ngoạn mục từ lúc xịt đến lúc lắng xuống như thế này. Bạn thực sự cần thời gian để nó "ấm" lên và ổn định trên da. Sau khoảng 30 phút đến một tiếng, nó sẽ dịu lại thành một mùi hoa cỏ, rêu sồi, sạch sẽ, xà phòng và rất sang. Nó không phải kiểu mùi nhẹ nhàng, mà là kiểu tinh tế, kín đáo. Với sự góp mặt của hoa violet, nó có chút gì đó mịn màng như phấn, nhưng nhờ có rêu sồi và tonka mà vẫn giữ được độ sâu của gỗ và cola. Đây không phải mùi để dùng hằng ngày hay cho mấy bạn trẻ, cũng không phải kiểu "đa năng" cho mọi dịp, nhưng theo cách riêng, nó cực kỳ cuốn. Hãy tưởng tượng đây là mùi của một giáo sư văn học hay một quản lý ngân hàng trong một căn phòng đầy gỗ và ghế da cổ điển, chứ không phải kiểu văn phòng hiện đại đâu. Độ lưu hương và tỏa hương đều trên mức trung bình. Vì nốt hương khá nặng nên đừng có xịt quá tay nhé. Chỉ cần một hoặc hai nhát là đủ dùng cả ngày rồi. Đây là kiểu mùi được thiết kế để nổi bật trong một câu lạc bộ đầy những quý ông thắt nơ và hút xì gà, trong một tòa nhà cổ từ thế kỷ 19 giữa ngày mưa lạnh. Nếu bạn ngồi trong văn phòng máy lạnh kín mít, hãy cẩn thận kẻo làm người xung quanh khó chịu, trừ khi bạn xịt thật, thật nhẹ thôi. Dù các phiên bản mới có phần kém đậm đà và bớt "sang" hơn bản cũ một chút, nhưng về tổng thể thì vẫn rất giống nhau. Cứ thử đi, vì bạn phải dùng nó ít nhất một tiếng thì mới cảm nhận đúng được. Nếu hợp, bạn sẽ thấy không có gì thay thế được nó. Còn nếu không, thì bạn cũng chỉ mất có 15 đô để trải nghiệm một huyền thoại thôi.
Lần thứ hai bài review tiêu cực của tôi bị xóa. Và các bạn hoàn toàn có quyền làm vậy. Tôi muốn xin lỗi vì bài đánh giá khó nghe đó. Tôi không có quyền chỉ trích một mùi hương kinh điển như thế này. Giờ tôi đã tỉnh ngộ và sẽ đính chính lại cái ý kiến chủ quan, thiếu căn cứ của mình về Grey Flannel. Grey Flannel đúng là một kiệt tác! Tôi cực kỳ yêu cái nốt mở đầu ngọt gắt, nồng nặc và xộc thẳng vào mũi. Nó khiến lỗ mũi tôi phải mở to hết cỡ và đẩy cái sự "ngọt ngào" đó xộc thẳng xuống cổ họng. Chẳng có mùi hương nào mang lại phản ứng vật lý mạnh mẽ đến thế, thật sự độc nhất vô nhị. Một cảm giác bỏng rát dễ chịu ở mũi và họng, theo sau đó là một cơn đau đầu ngọt ngào. Đây giống như một mùi hương mang tính nghệ thuật trình diễn vậy, nó có sự tương tác và tác động vật lý, kích thích toàn bộ cơ thể chứ không chỉ riêng cái mũi. Vị ngọt đắng ngắt trong cổ họng, mùi hương này mà kết hợp với thuốc giảm đau paracetamol thì đúng là tuyệt vời. Một cơn đau đầu âm ỉ. Nó còn kích thích cả tâm trí và trí tưởng tượng nữa. Nó gợi lên hình ảnh những quý bà đeo chuỗi ngọc trai trong sòng bạc, cứ thế vô thức ném tiền vào máy đánh bạc. Yêu quá đi mất!
Ôi trời, không hợp với mình chút nào. Vừa mới khui hộp ra, còn chưa kịp xịt mà mùi nó đã "tấn công" mình rồi. Nào là mùi xà phòng rửa tay kiểu phấn, nào là nước tẩy rửa bồn cầu màu xanh, rồi cả mùi xịt phòng rẻ tiền nữa, tất cả cứ xộc thẳng lên mũi. Mình còn cảm nhận được cả vị của nó trong miệng luôn. Đang cố súc miệng mà vẫn không hết. CỨU TÔI VỚI! Blue Flannel là chai nước hoa duy nhất khiến mình cảm thấy như bị tấn công về mặt vật lý luôn ấy. Độ tỏa hương đúng kiểu vũ khí hủy diệt hàng loạt.
Không hiểu sao cái review tiêu cực trước đó của mình lại bị xóa nhỉ? Thôi thì mình đăng lại ở đây. Mình mua chai này theo kiểu "blind buy" vì vốn dĩ mình cực ghét mấy cái mùi hương kiểu "blue" ngọt ngào đang hot hiện nay. Thấy trên này ai cũng khen kiểu "ít ngọt", "khắc tinh của mấy dòng ngọt lịm" hay "không hề ngọt" này nọ... Thế rồi kết quả mình nhận được là gì? Thề, đây là cái mùi nước hoa kiểu "bà già" ngọt đến mức phát bực mà mình từng ngửi trong đời luôn, không đùa đâu. Bình thường mình hiếm khi nào ghét một mùi hương, chứ đừng nói là căm ghét, nhưng đây là lần đầu tiên luôn đó. Cái mùi này nó làm mình đau cả mũi lẫn cổ họng, thật sự là mình đã kiên nhẫn đợi tận nửa tiếng rồi mới dám ngửi kỹ lại... nhưng mọi chuyện chẳng khá khẩm hơn chút nào, mình phải đi rửa sạch ngay lập tức vì nó làm mình thấy buồn nôn. Nó ngọt một cách cực kỳ gắt và nồng nặc, kiểu ngọt đến mức ngấy tận cổ ấy. Ngay cả khi đã rửa sạch rồi, phải mất hàng giờ đồng hồ mùi hương mới dịu lại một chút để có thể chịu đựng được, nhưng về cơ bản nó vẫn cứ ngọt và nồng nặc, thực ra là rất giống với Davidoff Cool Water. Chẳng lẽ sau khi phải chịu đựng cái mùi này, phần thưởng mình nhận được lại là cái mùi giống Cool Water sao? Thật là "cool" quá đi mà...
Tôi mua blind buy chai này vì tôi không thích những dòng nước hoa tông xanh (blue) ngọt ngào hiện nay. Đa số các review trên trang này đều nói là "ít ngọt", "liều thuốc giải cho các mùi ngọt hiện nay", "không ngọt", v.v. Thế mà cuối cùng tôi nhận được cái gì? Một mùi nước hoa "bà già" ngọt đến mức phát ngán và khó chịu nhất mà tôi từng ngửi trong đời, tôi không nói đùa đâu. Tôi rất hiếm khi không thích một mùi hương nào, nói gì đến chuyện ghét, nhưng đây là chai đầu tiên. Mùi hương này thực sự làm mũi và cổ họng tôi đau nhức. Tôi đã kiên nhẫn đợi một lúc, tầm nửa tiếng, rồi mới thử ngửi gần hơn... nhưng nó chẳng khá hơn chút nào, tôi đã phải rửa sạch đi vì nó làm tôi thấy buồn nôn. Nó ngọt kinh khủng, kiểu ngọt gắt và nồng nặc đến mức ngột ngạt. Sau khi rửa, phải mất vài tiếng nó mới chuyển sang mùi dễ chịu và mềm mại hơn, nhưng vẫn cứ ngọt và nồng, thực ra là rất giống với Cool Water của Davidoff. Đây là "phần thưởng" cho việc chịu đựng mùi hương này sao? Cool Water? Thật là "cool" quá đi mà...
Một thám tử tư vào những năm 1970 sẽ xịt mùi hương này khi đang lần theo dấu vết đến một quán cocktail ánh sáng mờ ảo vào một buổi tối mùa đông se lạnh. Anh ta sẽ ăn mặc lịch lãm, gương mặt hơi lởm chởm râu, và để tránh gây sự chú ý, anh chỉ xịt đúng một nhát Grey Flannel. Một kiệt tác.
Với mình, nốt hương đầu mang lại cảm giác rất thật, như mùi cỏ mới cắt và lá ẩm. Đến giai đoạn sau, hương hoa hiện rõ hơn giúp mùi hương trở nên dễ chịu hơn. Cần phải có một tâm trạng nhất định mới cảm nhận hết được vẻ đẹp của chai này (mà đôi khi mình cũng có). Tốt nhất là nên thử trước khi mua nhé.
Tôi đã dùng mùi này từ những năm 80. Nói một cách đơn giản, đây chính là mùi hương mà Sherlock Holmes sẽ dùng – kiểu Sherlock Holmes của Basil Rathbone hay Jeremy Brett ấy. Một mùi hương dành cho quý ông.
Lúc mới xịt, mình thấy mùi khá giống viên khử mùi bồn tiểu, cực kỳ nồng và khó chịu, nhưng khi hương đã lắng xuống thì lại chuyển sang mùi gỗ rêu khô rất sang trọng và dễ chịu, thoang thoảng chút hương hoa nhẹ nhàng. Dù mỗi lần xịt đều khiến mình muốn nín thở, nhưng mình vẫn cực kỳ yêu thích em này. Mình cảm giác độ tỏa hương có vẻ hơi có mùi ẩm mốc một chút, nhưng cũng không chắc phản ứng của mọi người xung quanh ra sao, vì chưa có ai nhận xét gì khi mình dùng nó cả.