Lâm Khoa Quách
Lần đầu tôi biết đến Rush là qua một bản clone của Generic Perfume tầm hai năm trước. Tôi đã thử đi thử lại mấy lần trong vài tháng nhưng thực sự là không thẩm nổi, thế là tôi đổ hết chỗ đó xuống bồn rửa để giữ lại cái lọ. Một năm sau, tôi may mắn săn được một combo hơn 30 chai mini bán rẻ, và trong đó có một chai Rush cho nam. Lúc mới xịt thử lên tay, tôi cứ ngỡ nó chẳng khác gì cái bản clone năm xưa. Nói là không ấn tượng thì vẫn còn là nhẹ đấy. Thế là chai mini đó cứ nằm im trong ngăn kéo suốt gần một năm trời, cho đến tận hôm nay tôi mới quyết định xịt lại. Và phải thú thực là, tôi thấy khá là thích. Không biết là do gu tôi thay đổi hay do trước đây tôi đã quá vội vàng khi đánh giá dựa trên bản clone, nhưng mùi này khi lên da phát triển thành một sự kết hợp rất mượt mà giữa các nốt hương xanh thảo mộc và gỗ. Nó thực sự khiến tâm trạng mình tốt lên hẳn. Giờ tôi không còn bản clone để so sánh nữa, nhưng tôi đoán cái mà bản clone thiếu chính là những tầng hương tinh tế ở nốt hương giữa giúp cân bằng lại cái sự chua của gỗ đàn hương. Tôi khá chắc là mình đã từng ngửi thấy mùi này trên ai đó vào những năm đầu thập niên 2000. Mùi hương mở đầu mang hơi hướng "niche" với nốt gỗ đàn hương hơi khó cảm một chút (nhưng rất thật), rồi sau đó lắng xuống thành một mùi hương designer tròn trịa hơn. Theo tôi thì nó khá là quyến rũ. Chẳng biết giá hiện tại có đáng tiền không, nhưng giờ tôi đã hiểu tại sao những người dùng nó thời đó lại gắn bó đến vậy. Nó không quá phức tạp nhưng lại có cá tính riêng, và tôi nghĩ chính điều đó đã để lại ấn tượng sâu đậm cho những người từng xịt nó ngày ấy.