Thu Lan Phạm
Chai nước hoa này giống như gói trọn cả chủ nghĩa phương Đông vào trong một lọ nhỏ vậy. Nó như là mảnh ghép hoàn hảo về khứu giác cho bức tranh 'Turkish Bath' của Ingres – mà thực chất chính là một Hammam. Đây là sự phản chiếu đầy tinh tế của những khao khát tình dục bị kìm nén thời Victoria lên nền của một vùng đất Araby đầy mộng ảo. Đó là những ảo tưởng về quyền lực tuyệt đối của một Sultan, về sự hưởng lạc không giới hạn, nơi những quy tắc xã hội Anh quốc khắt khe hoàn toàn bị đảo lộn trong một thế giới đầy dục vọng. Để hiện thực hóa những khao khát đó bằng mùi hương, người ta đã kết hợp sức mạnh hoa cỏ nồng nàn từ tinh dầu hoa hồng, hương nhài đầy khiêu khích và diên vĩ thanh tao, điểm xuyết thêm chút gỗ tuyết tùng mang hơi hướng gia vị phương Đông, rồi chốt hạ bằng mùi hương đầy tính dục từ xạ hương và hổ phách. Mình nhận ra 'Hammam' thực chất chỉ là một mật mã cho thứ mà nước hoa thời Victoria không thể gọi tên trực tiếp: một 'bó hoa của hậu cung'. Mùi hương này giống như một căn phòng ngủ xa hoa, nồng nàn, nơi mà dư vị của cuộc yêu vừa mới kết thúc – đơn giản và chân thực là vậy. Thật hiếm có mùi hương nào lại giàu tính lịch sử văn hóa đến thế. Thậm chí, mình nghĩ những ai nghiên cứu về thời đại Victoria hay chủ nghĩa phương Đông cũng nên thử qua nó. Bởi vì, có lẽ nhiều người sẽ thấy bối rối về giới tính khi dùng chai này: một mặt là sự nữ tính (kiểu quý tộc như Queen Mum) từ các nốt hoa, nhưng ngay sau đó lại bị 'vấp' phải sự nồng cháy, đầy bản năng của các thành phần động vật và tình dục.