Tôi cũng đồng tình với những người review khác về Honour MAN. Vốn là một fan cứng của Amouage, nhưng dạo gần đây, tôi cảm giác công ty đang dần mất đi chất riêng. Thay vì phô diễn sự xa hoa, lộng lẫy vốn có của một nhà hương niche hàng đầu – nơi kết hợp hoàn hảo giữa các nguyên liệu quý hiếm từ Trung Đông với những nốt hương hiện đại, dễ dùng cho người phương Tây – thì họ lại có vẻ đang cố gắng "gồng" để trở thành một thứ gì đó khác.
Nói đi cũng phải nói lại, Honour MAN không hề tệ, nhưng nó là kiểu mùi hương "chẳng để lại ấn tượng gì". Chẳng có điểm nhấn nào khiến tôi phải thốt lên là "đây rồi, cái tôi thích đây". Nó giống như một chú bướm vậy, cứ bay lượn quanh bạn một chút, rồi khi nó tan biến, vẻ đẹp đó cũng chẳng đọng lại gì cả, và bạn sẽ nhanh chóng tìm đến một thứ gì đó thú vị hơn. Điểm sáng nhất là sự kết hợp giữa tiêu trắng và phong lữ, nhưng chỉ trụ được tầm 30 phút. Sau đó là giai đoạn dry down ngọt kiểu nhân tạo cực kỳ đáng sợ. Dù không đến mức nồng nặc, nhưng nó lại gây cảm giác khá là phiền phức. Phần lớn thời gian còn lại, mùi hương chỉ quanh quẩn với vài nốt như tiêu (nhưng không phải kiểu cay nồng), elemi, nhục đậu khấu, một chút trầm hương và gỗ đàn hương trắng. Hoàn toàn không thấy bóng dáng của cỏ hương bài, tuyết tùng hay xạ hương đâu cả. Một sự kết hợp mang hơi hướng sữa, khá mờ nhạt từ nhà Amouage.
(Cập nhật tháng 5/2013) - Chốt lại là, tôi thấy mình dần bị chinh phục bởi chai này, một cảm giác khác hẳn với những dòng Amouage khác. Nó là kiểu mùi hương bí ẩn, dễ làm hài lòng đám đông và đưa bạn vào một không gian đầy huyền ảo. Tôi quyết định sẽ chốt luôn một chai full size.