Charlie Anh Thuận
Một mùi hoa hồng kiểu xà phòng cực kỳ sang chảnh, sự kết hợp giữa hương hoa và da thuộc cùng chút vibe phấn son nhẹ nhàng. Độ bám tỏa đúng chất "beast mode", thậm chí giặt quần áo xong vẫn còn thấy mùi.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Một mùi hoa hồng kiểu xà phòng cực kỳ sang chảnh, sự kết hợp giữa hương hoa và da thuộc cùng chút vibe phấn son nhẹ nhàng. Độ bám tỏa đúng chất "beast mode", thậm chí giặt quần áo xong vẫn còn thấy mùi.
Vừa mới nhận được lời khen cho em nó xong, "thơm yêu thế", tôi được khen vài lần như vậy luôn. Cảm giác khá vui vì trước đây tôi từng bán đi tận hai chai dòng này vì những lý do chẳng tài nào hiểu nổi, nhưng rồi lại tậu lại vì cứ hễ muốn mua gì là thể nào tôi cũng chọn nhà Amouage... (Buồn là tôi cứ dứt không nổi mấy vụ mua sắm nước hoa này, đúng là thói nghiện ngập tai hại!). Lần này mua là tôi định bụng sẽ giữ lại để dùng luôn đấy, và được ai đó khen ngợi mùi hương này đúng là thích thật đấy :)
Mùi này làm mình nhớ đến mấy loại sáp thơm rẻ tiền nồng mùi hóa chất hồi nhỏ. Kiểu mấy cái hũ nhựa đựng gel màu, dùng một thời gian là khô dần ấy. Mình không thích mùi này lắm.
Thật sự kinh tởm. Một sự sáng tạo tồi tệ, chẳng hề giống với mùi hương mà một người đàn ông nên có. Ngay cả cái tên cũng vậy! Ai lại muốn mình là một bản sao cơ chứ? Chẳng thà mua bản gốc còn hơn sao? Tôi chẳng biết họ đang cố bắt chước ai, nhưng theo những gì tôi ngửi thấy thì mùi này cực kỳ đáng ghét và kinh tởm. Nếu bạn muốn giữ vững bản lĩnh đàn ông, hay muốn trở thành một người đàn ông thực thụ, thì hãy tránh xa cái thứ này ra. Đây là chai Amouage tệ nhất trong dòng dành cho nam từ trước đến nay!
Lần đầu ngửi Imitation Man, tôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều và cũng định bỏ qua luôn. Không phải kiểu thất vọng như khi tôi dùng Sunshine, Myths hay Figment đâu, chỉ là cái tông mùi này vốn không phải gu của tôi thôi. Mùi hương lúc đầu làm tôi thấy hơi quen quen, nhưng chính cái sự quen đó lại khiến tôi thấy tò mò. Tôi cảm nhận được hương diên vĩ (orris) cùng một cảm giác mượt mà như nhung, thoang thoảng chút mùi dầu mỏ và da thuộc nhẹ nhàng. Hoa hồng ở đây rất thanh khiết, kiểu như một viên kẹo mút vị hồng ngọt nhẹ, mỏng và trong veo ấy. Sang đến tầng hương giữa, tôi thấy có chút gì đó hơi nồng kiểu indole (có lẽ từ cam chanh hoặc xạ hương castoreum), sau đó là hương hoa violet mọng nước. Nó không giống kiểu kẹo hoa violet đâu mà cực kỳ tự nhiên, giống như nước ép hoa violet nguyên chất vậy. Hương mộc dược (myrrh) thì nhẹ hơn, chỉ thấp thoáng phía dưới lớp hoa violet thôi. Đến tầng hương cuối, tôi thấy có hoa hồng và gỗ, nhưng với tôi, nốt hoa violet vẫn chiếm ưu thế xuyên suốt. Tôi không thấy mùi hoắc hương, nhưng lại cảm nhận được một chút gì đó xanh xanh, kiểu như cành hoa hồng ấy. Sự liên tưởng đến Dior Gris ở trên nghe cũng hợp lý, nhưng tôi chẳng thấy nó giống Dior Homme hay Cartier D'un Soir chút nào. Lúc khô lại có một chút vị chua, nhưng vẫn dễ chịu hơn cái tôi từng trải qua với Interlude Woman, dù tôi đoán chắc là cùng một nguyên liệu thôi, haha. Đây không phải kiểu mùi sát da hay tỏa hương xa đâu, các nốt hương được cân bằng cực kỳ hoàn hảo và lưu lại với bạn khá lâu (với tôi là khoảng 12 tiếng, tính cả lúc ngủ). Những từ để diễn tả em này là: phức hợp, khiêm nhường, sang trọng và có một khí chất tinh tế giống như Epic Man – cái cảm giác mượt mà, bóng bẩy của sự thành đạt (kiểu một doanh nhân trẻ tuổi, hiện đại). Mùi này hơi thiên về unisex nhưng nghiêng về nữ một chút, mà tôi thì hoàn toàn không thấy vấn đề gì với điều đó cả. Chất lượng thì vẫn cứ là đỉnh cao như mọi khi, ngay cả với những chai tôi không thích của nhà Amouage. Nói chung, đây là một sản phẩm rất đáng tiền từ Amouage, và là một chai nước hoa mà cuối cùng tôi cũng thấy cực kỳ hạnh phúc khi sở hữu :)
Với mình, đây là sự trở lại đầy phong độ của Amouage. Nói công bằng thì trước đó họ cũng không hẳn là xuống phong, vì mình vẫn thích Bracken hay Beach Hut, chúng cực kỳ thú vị. Mình nghĩ chỉ có Sunshine với cái chai màu tím kia là những bước đi hơi sai lầm thôi. Cái tên "Imitation" nghe hơi kỳ, kiểu tại sao lại muốn là một "bản sao" chứ? Chắc là trong mấy cái thông tin marketing sẽ có ý nghĩa sâu xa hay tích cực gì đó thôi... mình không nghi ngờ gì cả. À, mình cũng tôn trọng review của Nick Zee nhưng riêng chai này thì mình không đồng ý. Mình khẳng định chắc nịch là Imitation chẳng có điểm nào giống với Dior Homme Parfum cả. Về mùi hương, lúc mới xịt sẽ thấy rất tươi và ngập tràn hương hoa, nhưng rõ ràng là nó có độ sâu cực kỳ lớn với nền rễ diên vĩ ngay từ đầu. Cái chất sữa, kem mượt, pha chút da thuộc và phấn mịn này thực sự khó dùng từ ngữ để diễn tả hết, vì nếu nói vậy thì mấy dòng designer có base diên vĩ cũng thế, nhưng ở đây đẳng cấp nó ở tầm khác hẳn, cảm nhận được ngay lập tức. Mình mê cái cách mà mùi hương này mềm mại và đầy hoa, với hoa violet và một chút thoang thoảng của hoa hồng. Phần base rất sang, và mình tin chắc là có sự góp mặt của mộc dược để giữ đúng cái chất thẩm mỹ khói hương đặc trưng của Amouage. Điểm mấu chốt là các nốt hương được hòa quyện cực kỳ mượt mà nhờ concept chypre tuyệt vời và kỹ thuật chế tác bậc thầy. Mình không thấy rõ mùi hoắc hương lắm, nhưng có lẽ do mình mới test thử một lần trên giấy xịt thử và để cả tuần rồi, dù giờ đã nhạt đi nhưng vẫn thấy thơm cực kỳ. Đây có lẽ là một chai Amouage mà mình sẽ không thể sống thiếu, một mùi hương thật sự uy nghi, dành cho những quý ông không quan tâm đến định kiến nước hoa nam hay nữ. Độ lưu hương tốt và hoàn toàn xứng đáng với mức giá cao (mình không rõ giá chính xác nhưng chắc chắn là không rẻ đâu!). Mình yêu nó mất rồi.
JUST CHILLIN' - Em này kiểu như là "phiên bản em trai" chill hơn của Imitation Woman ấy. Trong khi chị diva kia đang cháy hết mình trên sàn nhảy dưới ánh đèn disco lấp lánh, thì anh chàng này lại đang ngồi tận hưởng âm nhạc từ đĩa vinyl trong một studio giữa phố, chẳng vội vã đi đâu cả... Khác với màn chào sân đầy kịch tính của Imitation Woman, em này mở đầu khá nhẹ nhàng. Một sự kết hợp giữa nốt trái cây mọng nước (chắc chắn không phải cam chanh đâu, kiểu táo chín ngọt ấy), một chút mùi vinyl nhựa, và một chút hơi ẩm mốc nhẹ. Cảm giác tổng thể giống như không khí trong một tiệm đồ cũ hay tiệm đĩa nhạc vậy. Những ấn tượng ban đầu này trôi qua nhanh lắm, chỉ vài phút sau là mùi hương đã lắng xuống thành một lớp vinyl mượt mà phủ lên trên lớp hương trái cây ngọt ngào. Mình không thấy rõ mùi hoa đâu, cảm giác chúng chẳng giống hoa thật chút nào, mà cứ như hòa tan vào cái hỗn hợp trái cây kiểu nhân tạo/nhựa ấy. Trong vài giờ đầu, cảm giác khá là thoáng và nhẹ, chẳng giống Amouage chút nào luôn. (À, mình có cập nhật chút là giai đoạn mở đầu thực ra mạnh và đậm hơn mình nghĩ ban đầu nha). Nhưng mình lại thích sự chuyển biến sau đó hơn, khi "anh chàng retro" mượt mà này bắt đầu trở nên phong trần và gai góc hơn một chút nhờ các nốt hương cuối. Có một chút mùi da thuộc hơi thô, hòa cùng patchouli, và nếu ngửi kỹ thì mình chắc chắn là có thấy castoreum (nhưng tất nhiên là không đến mức nồng nặc như Epic Man đâu). Độ lưu hương khá ổn; còn về độ tỏa hương thì mình vẫn chưa chắc chắn lắm. Như mình đã nói, em này không mang vibe Amouage cho lắm, mà giống một mùi hương designer cao cấp hơn. Ước gì em nó có thể bùng nổ và mạnh mẽ hơn một chút, giống như "chị đại" của mình vậy...
Cái tên Imitation đúng là đặt không sai vào đâu được, vì nó mô phỏng lại rất nhiều dòng nước hoa nam tông Iris của thập kỷ qua. Đáng chú ý nhất là sự tương đồng với Dior Homme Parfum. Có vẻ như Christopher Chong đang chịu áp lực phải chạy theo xu hướng này; nếu như ở bản Myths Man ông ấy vẫn giữ được sự tinh tế thì đến Imitation Man này thì coi như là "đầu hàng" hoàn toàn luôn. May là bản Imitation Woman làm tốt hơn nhiều về độ nguyên bản, nếu mấy ông đang tìm một mùi Amouage mới thì có khi nên ngó qua bản đó xem sao. Mình thấy rất nhiều mùi hương dùng Orris để "giả danh" da thuộc, kiểu này thường xuyên xảy ra lắm. Có lẽ vì nếu chỉ đưa Orris cho nam giới mà không ghi note da thuộc trong bảng thành phần thì họ sẽ sợ. Nhưng mà từ bao giờ da thuộc thật lại có mùi phấn của Orris vậy? Đây thực sự là một trong những cách tái tạo mùi da thuộc gây ức chế nhất mà mình từng biết. Nó là một kiểu mùi "da thuộc giả tưởng" mà mình chẳng bao giờ hiểu nổi. Trong khi đó, Tuscan Leather thì đúng nghĩa là mùi da ghế ô tô mới, còn Hermes Bel Ami thì chẳng khác gì mùi yên ngựa mới cả. Vậy tại sao các nhà làm hương cứ phải cố tạo ra mấy cái mùi da thuộc ảo diệu này trong khi mùi thật thì dễ bắt chước thế? Vẻ phấn mịn kiểu "da thuộc" này được làm nổi bật thêm bởi hoa violet, và hoa hồng Thổ Nhĩ Kỳ thì mang lại độ đậm đà rất cần thiết.
Chai này giống như một bữa tiệc khổng lồ kéo dài từ giữa đến cuối mỗi thập niên, cái thời mà sự ăn chơi phóng túng đang lên ngôi! Năm 1977, là đêm khai trương Studio 54: khi những ai đủ thú vị để vượt qua tiêu chuẩn khắt khe của Steve Rubell được bước chân vào tụ điểm nhảy múa trụy lạc nhất NYC, đứng cạnh những cái tên như Warhol, Michael Jackson hay Diana Ross, vừa hít cocaine, vừa uống champagne trực tiếp từ chai và làm đủ mọi chuyện trên sàn nhảy trong tiếng nhạc DISCO. Năm 1987, là đêm cuối của The Paradise Garage: khi mọi người nhảy đến mức muốn trật cả khớp vai hay hông, voguing đầy mê hoặc theo những bản nhạc underground cực cháy. Và năm 1997, tại Ministry of Sound London: khi David Morales chơi bản remix 'Plastic Dreams' và mình quẩy cực sung như thể đang ở năm 1999, nhảy đến mức rã rời cả chân tay lúc 6 giờ sáng. Về cơ bản, mùi hương này muốn gợi lại tất cả những cảm xúc và sự tự do nghệ thuật gắn liền với đời sống về đêm ngày xưa. Chính vì lý do đó mà mình PHẢI sở hữu nó. Về khách quan, đây là một mùi chypre hiện đại rất dễ dùng (dù họ nói đây là floral leather oriental), gợi nhớ đến 'Eau Du Soir' của SISLEY hay 'Ô' của Lancôme. Nó còn có chút nồng nàn của xạ hương và aldehyde giống như chai "Iquitos" yêu thích của mình. Mình cực mê bộ ba Suede, Vetiver và Patchouli ở đây. Hương hoa hồng rất trừu tượng, có thể hiểu như một đóa hồng Graffiti của cuối thập niên 80, mang cảm giác như một chiếc đĩa nhạc vinyl vừa mới được bóc lớp màng bọc, đang chờ đợi được thưởng thức khi bạn lấy nó ra từ chiếc túi tote thiết kế phong cách thập niên 70. Thành phần castoreum kỳ lạ này khiến mùi hương trở nên phong trần, xạ hương và có chút gì đó hơi "dirty" một chút. CHỐT LẠI: Đây là phiên bản nhảy nhót đầy bass của "đối trọng" Opus X. Giống như khoảnh khắc một dancer Gogo vừa bước ra khỏi lớp màng bọc, tỏa ra mùi pheromone đầy nóng bỏng. Có lẽ không phải lựa chọn an toàn cho một buổi phỏng vấn xin việc, nhưng chắc chắn sẽ cực kỳ cuốn hút trong hộp đêm khi bạn đang thấy hưng phấn. Nó nằm đâu đó giữa 'Beach Hut' và 'Figment', và có lẽ là mùi dễ dùng nhất trong số đó. 8/10. Không phải là một kiệt tác nhưng là một nỗ lực tuyệt vời để "đóng chai" sự hưởng lạc.