Người dùng ẩn danh
Vào một buổi tối mùa hè đẹp trời ở Montreal, mình và bạn gái đang ăn ngoài trời thì tình cờ ngửi thấy một mùi hương cực kỳ mê hoặc. Hóa ra là cặp đôi ngồi bàn ngay cạnh đang xịt mùi đó. Suốt 4 năm sau đó, J. Casanova đã trở thành phong cách đặc trưng của mình. Thế rồi, khi mình ghé Harrods để mua thêm thì mới biết tin buồn là chai nước hoa này đã bị ngừng sản xuất. Mình với mấy đứa bạn đã chạy đôn chạy đáo khắp London, từ Harvey Nichols, Selfridges đến Fenwick... chỗ nào có bán nước hoa là tụi mình có mặt hết. Cuối cùng, cả nhóm cũng gom được tổng cộng 11 chai. Cô bạn thân Alyson của mình còn cất kỹ một phần cuối của chai nước hoa cuối cùng vào tủ lạnh. Thế rồi 5 năm trôi qua, gia đình Bernstein – chủ tiệm Browns ở phố South Moulton, vốn cũng có một phòng thí nghiệm nước hoa lâu đời – đã giúp tụi mình xác định các nốt hương của nó. Nhưng thời gian trôi nhanh quá, những giọt cuối cùng trong chai của Alyson cũng bị biến chất, hỏng và trở thành một thứ chất lỏng đục ngầu. Lúc đó, tất cả tụi mình đều tuyệt vọng vì nghĩ sẽ chẳng bao giờ được tận hưởng mùi hương này nữa, chỉ biết tự an ủi là ít nhất mình đã từng được chạm vào một thứ tuyệt vời đến thế. Thế mà, sau 49 năm với bao thăng trầm của cuộc đời, thật bất ngờ khi mình gõ tên J. Casanova lên thanh tìm kiếm của trang web này và thấy nó xuất hiện. Hai tuần sau, mình đã chính thức trở thành chủ nhân của một bản dupe của J. Casanova. Liệu nó có thơm như mình nhớ không? Trời ơi, có chứ! Giống như một miếng bánh Madeleine gợi nhớ kỷ niệm vậy, những ký ức từ thập niên 80 cứ thế ùa về. Thú thật là trước khi xịt phát đầu tiên, tay mình còn run lên vì sợ sẽ thất vọng. Nhưng mình rất hạnh phúc khi phải báo rằng, nó đã hiện thực hóa một giấc mơ mà mình chưa từng nghĩ là sẽ có ngày đạt được.


















