Vincent Phạm
Đây chính là mùi hương fougère sâu lắng, nam tính và đầy sảng khoái mà tôi luôn tìm kiếm bấy lâu nay nhưng mãi đến hôm nay mới thấy. Những mùi hương khác dường như đều quá lỗi thời (như Paco Rabanne), quá cũ kỹ (One Man Show), quá khô (Bogart Signature), quá nồng mùi tro (Bois du Portugal), hoặc lại giống kiểu một ông tài xế taxi mồ hôi nhễ nhại, áo quần thì dính đầy nước sốt trong một ngày nắng nóng (Quorum). Ở mùi hương này không hề có cảm giác "bẩn", "mồ hôi" hay "mùi tro", mà thay vào đó là sự sâu lắng, tươi mát kiểu xanh lá, đậm đà và có chút gì đó mát lạnh. Nó chắc chắn mang hơi thở của thời đại cũ, nhưng không hề bị rập khuôn đến mức không còn hợp thời nữa. Tôi tìm thấy rất nhiều ký ức mùi hương trong chai nước hoa này: từ bọt tắm Radox, lăn khử mùi Rexona màu xanh từ đầu những năm 90, những buổi đi chơi sáng thứ Bảy, những sáng Chủ nhật đi lễ nhà thờ, cho đến mùi nước sau cạo râu của bố, nước dưỡng tóc của ông và cả thoang thoảng mùi nước hoa của mẹ ở phía xa. Đây thực sự là một cực phẩm, và là một trong những mùi hương mà khi tỏa hương (en sillage) sẽ thấy thơm hơn là khi ngửi trực tiếp trên da (sur la peau).