Đây là chai nước hoa đầu tiên mình tự bỏ tiền ra mua, và thực sự là mùi hương không làm mình thất vọng chút nào. Lúc mới xịt, nốt hương đầu rõ là sự tươi mát, kiểu như cái sự sắc sảo của tiêu hồng hòa cùng chút thanh nhẹ từ chanh, tạo cảm giác thảo mộc rất dễ chịu. Nhưng chỉ một lát sau, bạn sẽ bị "đánh gục" ngay bởi nốt rượu mạnh từ rượu rum và mùi thuốc lá hun khói. Đó chính là linh hồn của em này: một sự ôm ấp ấm áp giữa rượu rum và thuốc lá. Đúng như cái tên, nó cực kỳ hợp để xịt khi đi chill ở mấy club jazz vào một đêm se lạnh, kiểu như mấy bạn trẻ muốn tỏ ra mình sành điệu ấy.
Có một điểm khá gây tranh cãi là nốt hương cuối. Nhiều người thấy nó quá khét, thiếu độ ngọt nên cảm giác bị mất cân bằng và nhanh ngán. Nhưng may là với mình, dù có dùng gần như mỗi ngày thì lại không gặp vấn đề đó. Trên da mình, nốt vanilla thực sự tỏa sáng giữa làn khói, tạo ra một mùi hương ngọt và ấm hơn, cứ vương vấn mãi cho đến khi tan hẳn. Tuy nhiên, em này vẫn có khuyết điểm. Đầu tiên là độ tỏa hương không quá ấn tượng, và độ lưu hương cũng hơi "đuối". Trên da thì cùng lắm là được khoảng 6 tiếng vào một đêm lý tưởng, còn trên quần áo thì sẽ lâu hơn nhiều. Một điểm trừ nữa là giá cả—tầm 100 đến 150 đô mà không lưu hương cả ngày thì cũng hơi đáng tiếc.
Nói chung là, mình khuyên các bạn nên test thử lên da trước khi chốt đơn. Nhưng dù sao thì, đây vẫn là một mùi hương rất đáng để trải nghiệm ít nhất một lần. Mình hiểu tại sao em nó lại nổi tiếng đến thế và được coi là mùi hương đỉnh nhất của nhà Maison Margiela. Nó thực sự là một tác phẩm đẹp, gợi lên hình ảnh một chàng trai tầm ngoài 20, khoác lên mình chiếc áo măng tô rộng, cố tỏ ra "người lớn" khi một mình bước vào club jazz đêm lạnh và gọi món rượu mạnh nhất. Một mùi hương nam tính, có chút "gồng" để tỏ ra trưởng thành, nhưng đằng sau tất cả sự nồng nàn của rượu và thuốc lá đó, vẫn là một cậu nhóc đang háo hức chờ đợi ngày mình thực sự đủ lớn để tự tin gọi ly rượu mạnh nhất một lần nữa.