Tôi mua chai Immortal này khoảng hai tháng trước, và thú thật là ấn tượng đầu tiên không phải là yêu ngay từ lần xịt đầu đâu. Lúc mới xịt, nó có mùi khá gắt, kiểu như mùi martini olive ấy, lại còn lẫn cả cảm giác nồng mùi cồn hóa học nữa, nhưng rồi cũng tan nhanh thôi. Chẳng biết là do tôi bị lờn mũi hay nó bay mùi nhanh nữa, nên tôi quyết định xịt thật nhiều rồi để đó hai tuần mới quay lại kiểm tra.
Đến khi quay lại thì mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Immortal trở thành một mùi hương gây ấn tượng mạnh, nhất là khi xét về giá thành. Lớp hương đầu giờ đây lại cực kỳ tươi mát, sảng khoái, kiểu như rượu bưởi có chút bọt khí, vừa sắc sảo lại vừa dễ dùng cho số đông. Khi mùi hương lắng xuống, cái sự tươi mát ban đầu của bưởi nhạt dần, nhường chỗ cho một phong cách tinh tế hơn: một mùi hương nam tính, kiểu trái cây pha chút xà phòng, cảm giác sạch sẽ và được làm nền bởi ambroxan.
Nốt hương bưởi vẫn còn đó nhưng nó chuyển sang kiểu tươi mát, chua nhẹ tinh tế, chứ không hề ngọt lịm kiểu siro như mấy dòng Invictus với mùi táo đường hay Bad Boy Cobalt với mùi mận đậm. Bưởi trong Immortal chua thanh và đầy sức sống hơn, tạo ra một sự tương phản đầy sảng khoái mà không hề gây cảm giác quá nồng hay khó chịu.
Về độ lưu hương, tôi dùng được tầm 5 đến 8 tiếng, tùy vào việc da tôi có đủ ẩm hay là có thoa lotion trước đó không. Đây là một mùi hương cực kỳ đa năng, tôi thấy dùng đi học hay đi làm văn phòng đều ổn, nhờ cái chất ambroxan rất dễ chiều ở giai đoạn cuối. Nó sạch sẽ, dễ tiếp cận và đủ tinh tế để tạo ấn tượng mà không bị quá lấn át.
Còn về việc so sánh thì tôi chưa bao giờ ngửi qua Louis Vuitton Immensité, và nói thật là cũng chẳng có ý định thử làm gì. Là một sinh viên nghèo, tiêu chí của tôi là tìm mấy món rẻ mà thơm, và Immortal thực sự mang lại giá trị cực kỳ xứng đáng với số tiền bỏ ra.