Đầu tiên là, chẳng có gì gọi là "màu xanh" ở mùi hương này cả, ngoại trừ cái chai với cái tên thôi. Có thể là hổ phách, chứ "blue" á? Không đâu. Cứ tưởng tượng nó giống Armani Code nhưng được thêm chút hổ phách ngọt ngào vào ấy.
Thứ hai là, không, nó không hề giống Sauvage đâu nha. Hoàn toàn không luôn. Có vài nốt hương đầu hơi giống làm mọi người dễ lầm tưởng, nhưng cứ thử đi rồi bạn sẽ thấy mình nhầm ngay. Lúc mới xịt, mình thấy nó hơi có nét giống dòng Jimmy Choo Man Intense – kiểu mùi ngọt lịm như mấy dòng Fierce hay Invictus ấy. Nhưng như mình nói đó, chỉ một chút xíu lúc đầu thôi chứ không lâu đâu.
Em Blue này lúc đầu có vẻ tươi sáng và ngọt ngào, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc thôi, vài phút sau là bản chất thật mới lộ diện. Khi các nốt hương đầu bay đi, các yếu tố gỗ sẽ nổi lên, khiến mùi hương trở nên trầm mặc và "người lớn" hơn. Mình cảm nhận rõ được hương cỏ hương bài, gỗ đàn hương và một chút hoắc hương, được pha thêm chút phong trần từ da thuộc và các nốt thảo mộc.
Tầm 20-30 phút sau, một tổ hợp vanilla hổ phách ngọt ngào xuất hiện, hòa quyện cực mượt với các nốt gỗ và cái nét phong trần kia, tạo ra một phiên bản mượt mà, kem mịn hơn của Armani Code. Độ tỏa hương ở mức vừa phải. Nhưng độ bám thì bất ngờ luôn, bám cực lâu (hơn 8 tiếng nếu ngửi gần) – vượt xa cả Armani Code và "đè bẹp" luôn cả dòng Jimmy Choo Man thường. Mùi này kiểu lịch sự, mượt mà và cực kỳ dễ chịu, không thể ghét nổi. Đi làm văn phòng là chuẩn bài luôn.
Với mình, Jimmy Choo Man Blue là sự giao thoa hoàn hảo giữa nét trẻ trung và sự trưởng thành, nên chắc chắn là ai cũng sẽ thích thôi. Kiểu mùi mà bạn sẽ muốn nhấn "like" ngay lập tức, thậm chí có thể dùng làm phong cách cá nhân luôn cũng được. À, em này còn layer cũng rất ổn nữa nhé.