Harry Đức Doãn
Kokorico với tông mùi ấm, đắng và đậm là một trong những cực phẩm của nhà Jean Paul Gaultier. Thú thật, lý do lớn nhất khiến mình phải test kỹ em này là vì có sự góp mặt của Annie Mandardo trong đội ngũ thiết kế. Ngay từ đầu, mọi người sẽ thấy đây là một mùi hương cực kỳ khác biệt và đặc biệt. Trái ngược với mấy dòng thương mại thường bắt đầu bằng chanh hay cam quýt, em này mở đầu bằng mùi lá sung xanh và cay nồng. Cái cảm giác lá sung nó đắng, chát và hơi nhám, nếu hít sát quá là thấy hơi xộc lên tận cổ luôn ấy. Khi thời gian trôi qua, hương cacao xuất hiện làm dịu bớt cái sự gai góc ban đầu, nhưng lá sung vẫn là chủ đạo. Cacao ở đây không kiểu ngọt ngào, sô-cô-la kiểu đại trà đâu, mà nó giống kiểu cacao trong L'Instant của Guerlain ấy, nhưng nếu bên Guerlain là kiểu cacao thanh khiết, nhẹ nhàng thì ở đây nó lại mang sắc thái tối, đục và đắng hơn. Dần dần, cacao chiếm thế thượng phong, rồi lại chuyển sang tông đắng và mùi đất do có sự xuất hiện của patchouli. Sự biến chuyển giữa các nốt hương thực sự cho thấy trình độ nghệ thuật của nhà thiết kế. Sau một hồi "giằng co" giữa lá sung, patchouli và cacao, thì đến giai đoạn cuối, mùi hương sẽ có chút khói từ vetiver, tạo nên một kết thúc đậm chất đất và khói. Nhìn chung, với cấu trúc và không gian mùi hương này, mình thấy em nó không hề hướng tới số đông hay thị trường đại trà, mà dành riêng cho những tâm hồn yêu nghệ thuật và thích sự chuyên sâu. Thậm chí ngay cả thiết kế chai cũng rất nghệ, nhìn chính diện là khuôn mặt, nhìn nghiêng là thân hình con người. Lời khuyên chân thành là nếu mọi người không phải dân chơi nước hoa chuyên nghiệp mà chỉ muốn một mùi hương "ngon lành, dễ dùng" thì nên né em này ra, vì nó không phải kiểu mùi ai cũng dùng được đâu. Độ lưu hương trên da trắng, da khô tầm 7-8 tiếng và độ tỏa hương cũng khá ổn nhé.