Bruce Xuân
Garbeaux. Mùi thì cũng ổn, không có gì quá đột phá, kiểu sạch sẽ theo hướng trái cây thôi. Tôi thấy nực cười khi nghe người ta nói về việc độ lưu hương của nó tệ đến mức nào. Thật sự là nó tệ kinh khủng. Đây là kiểu nước hoa "vô dụng"... vì nó chẳng làm nên trò trống gì cả. Mùi cực kỳ một màu, lúc khô đi là bay sạch luôn, trừ khi bạn xịt lên vải thì phải dí sát mũi vào mới ngửi thấy được. Đúng là phong cách điển hình của Lacoste. Cái thương hiệu này toàn tạo ra mấy mùi nghe cũng được nhưng độ lưu hương thì bằng không. Tôi không biết đây có phải là chiến thuật để khách hàng phải xịt đi xịt lại cả ngày, từ đó dùng nhanh hết và phải mua thêm hay không... nhưng chắc chắn là Lacoste chẳng hề đầu tư vào độ bám tỏa cho các sản phẩm của mình. Đến cả mùi "xì hơi" của con chó nhà tôi còn lưu lại lâu hơn cái này nữa. Tôi dùng nó để làm gì á? Tôi để nó trong nhà tắm rồi xịt lên khăn tắm, thế là đủ để phòng luôn thơm tho và lúc dùng khăn cũng thấy dễ chịu. Chỉ vậy thôi. Nó giống một loại xịt thơm khăn hơn. Tôi thậm chí còn chẳng buồn chấm điểm cho nó nữa. Nó tệ gần ngang ngửa với Zihr Courderoy vậy. Với tôi, Lacoste chẳng qua chỉ là một thương hiệu nước hoa bình dân hoặc dành cho mấy ông đi tập gym thôi. Ừ thì, tôi thừa nhận là tôi hơi kén chọn thương hiệu đấy. Nói thế cho xong.