Đức Nguyên Doãn
Đầu năm nay tôi từng đánh giá em này khá tích cực, nhưng giờ thì quan điểm của tôi đã xoay 180 độ luôn rồi. Nó có đầy đủ các thành phần (và có lẽ là cả một nốt hương không nên có ở đây) để trở thành một bản dupe tuyệt vời của GIT, nhưng cảm giác cứ như kiểu một người có ngoại hình giống người nổi tiếng đang lạc lõng trong một buổi tiệc công ty vậy, cứ thấy sai sai và không ổn chút nào. Cái nốt hương cỏ xanh đặc trưng của GIT thì có đấy, nhưng nó hơi bị chua, chắc là do cái nốt trà dư thừa kia. May là nó cũng nhanh tan. Sau đó, GIT sẽ chuyển sang tông hoa cỏ tròn trịa, đầy đặn của diên vĩ, violet và oải hương. LAK cũng làm được điều đó, nhưng theo kiểu rất phẳng và bụi bặm. Có người gọi là phấn, nhưng tôi thấy nó giống mùi bụi hơn. Mấy cái nốt xanh hay nước thì biến mất tiêu luôn, làm mùi hương trở nên thiếu sức sống. Đã vậy, cái nốt diên vĩ khô khốc đó cứ bám chặt lấy quần áo mình xịt mà không chịu đi đâu hết. Hồi đầu tôi có mua một ít decant của Green Irish Tweed và thực sự bị mê mẩn. Nó cực kỳ gây nghiện, đầy đặn và lấp lánh. Tôi yêu nó luôn, nhưng giá thì chát quá. Thế là tôi thử qua Cool Water, Tres Nuit, Aspen rồi cả L'Aventure Knight này nữa. Tất cả đều có nét tương đồng, nhưng chẳng có em nào tiệm cận được bản gốc cả. LAK là gần nhất, nhưng theo kiểu như một con xe bình dân được độ lên bộ body kit của Ferrari vậy. Bạn biết nó đang muốn hướng tới cái gì, muốn trở thành cái gì rồi đấy, nhưng nó sẽ chẳng bao giờ đạt tới mức hoàn hảo được. Cuối cùng thì tôi cũng quyết định xuống tiền mua bản gốc luôn. Tôi vẫn giữ lại CW, TN và Aspen vì mỗi em đều có nét riêng, còn LAK thì tiếc là không mang lại được điều gì đặc biệt cả.