Bảo Lâm La
Số 360 trong hành trình trải nghiệm mùi hương của tôi. Tôi không hề đọc review trước khi thử chai này, nên không bị "ám ảnh" bởi việc phải thấy nó giống Chanel Platinum Egoiste hay gì đó như mấy ông reviewer khác. Thứ tôi ngửi thấy là kiểu Maison Margiela "At the Barbers", một mùi hương xà phòng, thiên hướng gỗ xanh nhưng hơi có chút xạ hương giống Legesi. Hai mùi này cùng tông với Platinum chứ không phải là một. Tôi chắc chắn lý do họ đặt tên bản flanker của Chanel là "Platinum" chính là vì cái vị kim loại sắc sảo mà cả bản Egoiste gốc lẫn Legesi đều không có. Tôi từng thấy hơi "meh" với At the Barbers khi dùng thử mẫu thử nên chưa bao giờ mua chai full. Và với chai Legesi này, tôi cũng thấy thờ ơ y hệt, lại còn cực ghét cái nắp chai nữa. Tôi vẫn đang cân nhắc xem có nên đem tặng nó cho mấy chỗ cứu trợ nam giới vào đợt hàng Giáng sinh này không, nhưng chắc là có đấy. Nói chung thì đây là một mùi hương khá ổn, chỉ là tôi chẳng thấy có hứng thú để xịt nó lên người. Kiểu như cái ông mà dùng mùi này thì chắc trên kệ cũng sẽ có sẵn Cool Water, Aspen với cả Bogart "One Man Show" ấy. Mọi thứ đều thơm, nhưng là kiểu thơm lỗi thời. Giống như kiểu mùi hương của mấy ông chú bắt đầu sự nghiệp văn phòng từ cái thời phim "Wall Street" còn đang chiếu rầm rộ và gel vuốt tóc là vật bất ly thân mỗi sáng vậy. Nói thẳng ra nhé? Nó đúng kiểu "mùi của ông nội" luôn. Không phải cái vibe mà tôi đang tìm kiếm.