Đăng Trần
Nhiều mùi cam thảo với vanilla ngọt lịm luôn. Kiểu như một món bánh pudding hoa hồi với nước hoa hồng, nhưng cái "nước" này thực chất là rượu mía (cachaça) ấy. Mùi hương lúc đầu gây ấn tượng cực kỳ, vừa cuốn vừa dễ chịu. Một mùi gourmand ngọt ngào nhưng vẫn giữ được độ nhẹ nhàng và tươi mát. Cái nét "đậm đà" của cam thảo và hoa hồi tạo nên một sự biến tấu rất tinh nghịch và độc đáo. Cảm giác mùi này cực kỳ thư giãn. Giống như một buổi picnic cùng bạn bè, có đồ uống ngọt, có đồ ăn vặt, không khí cực chill, và biết đâu sau đó là một buổi xem phim "người lớn" cùng nhau. Vanilla ở đây rất hợp lý, không hề bị ngấy mà còn có chút gì đó rất riêng. Nó làm mình phải thay đổi suy nghĩ vì bình thường mình chẳng thích mấy cái mùi vanilla kiểu gourmand quá đà đâu. Nó giống như phiên bản nam của Mugler's Angel, và cũng "đỉnh" theo cái cách mà A*men "tệ" vậy. Kiểu như Le Male nhưng thú vị hơn. Nếu phải hình dung về người dùng mùi này, thì đó là một người đi tất với dép Crocs, đeo kính mắt mèo và mặc áo anime. Nhưng người đó lại chính là Timothée Chalamet tại một bữa tiệc của tuổi teen, và anh ấy còn biết chơi guitar nữa.