Cả năm nay mình gần như không xịt bất kỳ mùi hương thương mại nào cả, toàn dùng mấy loại nguyên liệu thô hoặc mẫu thử thôi, nên giờ quay lại review thấy hơi bị "lục nghề" và thiếu cảm giác thật. Thế là mình quyết định tìm lại mấy mùi hương mainstream cũ kỹ để lấy lại cảm hứng, và thế là lôi chai nước hoa này từ hơn 15 năm trước ra. Mùi hương này ngay lập tức đưa mình quay về khoảng cuối năm 2006, đầu 2007, cái thời mình mới bắt đầu đi dạy và cũng bắt đầu kiếm được tiền. Hồi đó mình sống dựa vào vài mẫu thử xin được từ mấy anh DJ trong thành phố, dùng đến mức "tơi tả" luôn. Mình nhớ là đã dùng hết sạch một chai, rồi sau đó có mua thêm chai nữa hoặc được người yêu/vợ tặng, trước cả thời điểm Hong Kong nữa. Chắc là từ năm 2010 đến giờ mình cũng chẳng dùng đến nó mấy lần.
Dù sao thì, hôm qua và hôm nay khi xịt lại, mình cảm giác như vừa thực hiện một chuyến du hành thời gian vậy. Nó gợi nhớ về những tiết dạy học cho các học sinh Punjabi, và cả những tháng đầu tiên mình ở Nhật Bản nữa. Ngoài những ký ức ùa về, mình cũng hơi sốc vì thấy mùi này nó cứ "mông lung" kiểu gì ấy. Nếu bỏ qua các nốt hương trên giấy tờ thì thực sự nó chẳng giống bất cứ thứ gì cụ thể cả, chỉ thấy thoang thoảng chút nhựa cây, có thể là benzoin, nhưng phần lớn là cảm giác của các hợp chất tổng hợp chứ không giống mấy nốt hương được liệt kê đâu.
Một chút nhựa cây, một chút cam chanh và có lẽ là gỗ, nhưng dù có "chê" thì phải thừa nhận là nó vẫn ổn, cực kỳ ổn. Một mùi hương an toàn để đi làm, dễ chịu, không gây khó chịu và rất đa năng cho mọi hoàn cảnh. Có điều, bản thân mình lại thích những gì nổi bật và khác biệt hơn là kiểu an toàn, dễ đoán như thế này, nên dù không ghét nhưng mình cũng chẳng biết nên xịt nó đi đâu nữa. Có lẽ mình sẽ giữ lại chai này như một món kỷ niệm, vì nó nhắc mình nhớ về thời mình còn "non xanh" trong giới mộ điệu mùi hương và cả những khoảng thời gian vui vẻ ngày ấy. Nói chung là: Ngon, nhưng cơ bản và quá an toàn.