Hồi năm 2015, tôi có một ông sếp mới. Nhìn phong thái cực kỳ bảnh: tóc vuốt ngược, da rám nắng, ăn mặc thì lúc nào cũng đồ hiệu từ thắt lưng Hermes, giày LV đến túi Coach, đúng kiểu một 'tấm biển quảng cáo di động' cho các thương hiệu lớn luôn ấy, haha. Nhưng có một điều khiến tôi nhớ mãi, đó là ông ấy lúc nào cũng thơm cực kỳ. Sau vài tháng, ông ấy nghỉ việc trước khi tôi kịp hỏi xem ông ấy đang xịt mùi gì. Suốt bao nhiêu năm qua, thỉnh thoảng tôi vẫn cứ trăn trở không biết mùi hương đó là gì. Theo những gì khứu giác tôi còn nhớ, nó có nốt oải hương rất đặc trưng.
Lúc đầu tôi cứ ngỡ là Le Male, tôi cũng có dùng chai đó, mùi cũng gần giống nhưng chắc chắn không phải. Le Male là kiểu oải hương, bạc hà và phấn. Còn mùi này nó giống như mùi xà phòng oải hương cực kỳ sang chảnh trong một khách sạn 5 sao vậy (dù tôi chưa được ở khách sạn 5 sao bao giờ nhưng tôi tưởng tượng nó là thế), hoặc như tinh dầu oải hương ở một spa cao cấp, kiểu mang lại cảm giác cực kỳ thư giãn và bình yên. Đến năm 2020, tôi tìm thấy Beau de Jour của Tom Ford. Nó cũng đậm mùi oải hương nhưng lại bị quá trưởng thành và có mùi thảo mộc từ húng tây, phong lữ và hương thảo. Tôi đã cố tự thuyết phục bản thân rằng 'đây chính là nó' để thôi tìm kiếm, nhưng dù cố thế nào thì vẫn không phải.
Mãi đến tận bây giờ, trong một phút buồn chán, tôi lên perfumista tìm mấy mùi oải hương thì thấy Prada Luna Rossa Sport hiện lên cạnh Le Male. Nhìn bảng thành phần là tôi thấy phấn khích rồi, thế là đặt ngay một bản sample. Vừa xịt lên là mặt tôi bừng sáng, muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng vì cuối cùng cũng tìm thấy nó rồi! Cái mùi oải hương kiểu xà phòng cực kỳ tinh tế mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay! Đêm đó tôi xịt trước khi đi ngủ, cảm giác như mình vừa được tận hưởng một liệu trình spa thư giãn nhất tại khách sạn 5 sao vậy. Sáng hôm sau thức dậy với một nụ cười thật tươi, xịt thêm vài nhát trước khi đi làm và bước vào văn phòng như một vị sếp thực thụ luôn. ;)