Haiz. Biết bắt đầu tả từ đâu luôn... Mình thấy nó cứ kiểu "tổng hợp" mấy cái đặc trưng mà nhà Puig hay làm cho dòng Paco Rabanne ấy. Nó đỡ "gắt" hơn mấy con gần đây một chút, nhưng nói thật là mình chẳng biết mình đang ngửi cái gì nữa. Thấy mấy bài review khác bảo có mùi dưa chuột muối, nghe cũng có lý. Có khi nào, CHỈ LÀ có khi nào thôi nhé, cái nốt dưa chuột đó là kiểu gợi nhắc đến Mugler Alien Man không nhỉ? Mình cũng thấy có chút mùi gỗ, nhưng không phải kiểu gỗ tươi mới đâu, mà giống kiểu mùi gỗ cũ kỹ trong mấy cái ngăn kéo bàn làm việc cổ lỗ sĩ ấy. Lạ lùng ở chỗ là tầm 15 phút sau khi xịt lên tay trái, mình lại thấy thoang thoảng mùi "xe hơi mới". Dù nhiều người thích mùi này nhưng mình thì không muốn xịt nó lên người chút nào. Sau khoảng 30 phút, nó lắng xuống thành cái mùi khô khốc, nhạt nhẽo y hệt mấy dòng Invictus, Bad Boy, One Million hay Phantom... Chẳng có gì mới mẻ ở đây cả!
Lại thêm một "sản phẩm" vô hồn và tẻ nhạt nữa từ công thức chung của nhà Puig. Càng ngày càng thấy rõ là mấy công ty này chẳng còn mặn mà gì với nghệ thuật chế tác nữa. Họ chỉ muốn chạy đua tung sản phẩm ra thị trường với những lời quảng cáo thổi phồng để kiếm tiền thôi. Mà thôi, đó là chuyện kinh doanh, mình hiểu mà. Nhưng nếu là 5-8 năm trước, mỗi năm mình vẫn tìm được vài chai nước hoa để tận hưởng hoặc ít nhất là còn thấy TÔN TRỌNG, dù không thích đến mức phải mua cả chai. Lấy ví dụ như con Million Gold này, mình thấy thật khó để phân biệt sự khác biệt giữa dòng Paco Rabanne với Carolina Herrera. Hồi xưa, nước hoa của Herrera có bản sắc riêng, Paco Rabanne cũng vậy. Còn bây giờ, ranh giới giữa các thương hiệu cứ bị chồng chéo lên nhau, chẳng còn thấy sự nhất quán nữa. Ngày trước, dòng XS của Paco Rabanne khác hẳn với dòng của Carolina Herrera dù cùng một nhà sản xuất, nhưng giờ thì KHÔNG CÒN như thế nữa rồi.
Chẳng biết ai hay cái gì đã gây ra sự thay đổi này của ngành nước hoa, nhưng sau 30 năm sưu tầm, mình CHƯA BAO GIỜ thấy ngành này lại trở nên đại trà, tẻ nhạt và thiếu sáng tạo đến thế.