Ben Minh Hùng
Trước giờ tôi chỉ biết đến Moncler qua mấy món đồ trượt tuyết đắt đỏ và có phần hơi lòe loẹt thôi. Đây là lần đầu họ lấn sân sang mảng nước hoa, để xem họ làm ăn thế nào nhé. Cũng không tệ. Họ đã tạo ra một biến thể của Santal 33, nhưng thực tế là nó dễ chịu hơn nhiều. Tôi có thể xịt nó mà không thấy bị ngợp hay khó chịu, cũng không cảm thấy mình đang cố tỏ ra 'sang chảnh' kiểu ngồi quán chay với Macbook, đồ hiệu rồi nói chuyện sáo rỗng. Đúng kiểu vibe streetwear luôn ấy. Phải dành lời khen cho họ, vì nốt mở của Homme cực kỳ nồng mùi tiêu, kiểu sộc thẳng vào mũi và kéo dài, làm tôi nhớ đến Marc Jacobs Bang. Sau đó khi mùi dịu xuống, sẽ thấy rõ hơn hương xô thơm và các nốt xanh mát đi kèm tiêu đen. Tầng hương giữa là sự kết hợp của gỗ đàn hương và cỏ hương bài đang hot, nhưng bằng cách nào đó nó lại rất tròn trịa, mượt mà. Dù có chút hiệu ứng nhang khói cay nồng từ giấy cói – thứ mà bình thường sẽ làm tôi bỏ cuộc – nhưng cách phối trộn mang hơi hướng tương lai này đã hóa giải được điều đó. Tóm lại là tôi rất thích, một mùi hương cực kỳ mạnh mẽ và bám tỏa tốt, nếu dùng không khéo thì hơi 'nguy hiểm' đấy, kiểu mùi đi quẩy cực cháy, đảm bảo ai cũng sẽ ngửi thấy bạn. Lý do tôi muốn sở hữu nó là vì cái chai thiết kế quá dị với cái màn hình dot matrix kia. Nếu mùi này mà tệ, thì tin tôi đi các perfumista ơi, tôi đã bảo mọi người đừng phí tiền rồi. Nhưng với tôi, đây là một món đồ cho dân sưu tầm, một kiểu 'phải có'. Một thương hiệu làm chiêu trò hơi lố nhưng mùi thực sự ổn, không bị quá rập khuôn hay cố quá sức. Nói thật là nó hơi đắt, nếu muốn mua bản clone của Santal 33 thì cứ việc. Nhưng rõ ràng họ định giá cao là vì cái tên thương hiệu và cái chai to vật vã, cầm nặng tay hơn tôi tưởng nhiều. Tôi thú thật là lý do duy nhất tôi muốn mua là vì mùi không tệ và tôi đã bị cái màn hình lập trình được kia 'dụ dỗ' như một đứa trẻ. Một đứa keo kiệt như tôi chắc sẽ bỏ ra 170 bảng để mua rồi có khi chẳng thèm xịt mấy đâu. Ai biết được? Nếu sau này có đợt giảm giá sâu thì có lẽ tôi sẽ cân nhắc.