Mọi người nhớ là phải thử trước khi mua nha, vì con này cực kỳ kén người, hoặc là yêu luôn hoặc là ghét cay ghét đắng. Mà mình nói thử là phải xịt lên da, rồi để đó cả ngày luôn, đừng có dùng gì khác nha. Vì hổ phách với xạ hương sẽ phản ứng trên da mỗi người mỗi khác, dùng giấy thử là không bao giờ chuẩn được đâu. Nếu lỡ thấy không hợp hay ghét nó, thì mình khuyên là nên thử lại thêm 2, 3 lần nữa. Có khi phải mất một thời gian bạn mới cảm nhận được cái hay của nó. Mùi này khá khô với các nốt xạ hương, nhang và một chút hoắc hương kiểu xám xám, mờ ảo nhưng đầy mâu thuẫn. Các nốt gỗ ẩn hiện phía sau càng làm tăng độ khô, cộng thêm chút hơi hướng xanh lá, nhưng rồi lại bị lấn át bởi nốt hổ phách đậm đà ở giai đoạn cuối. Mình thấy em này làm rất tốt, dù biết là nó gây tranh cãi. Cá nhân mình cực mê và đã sắm một chai rồi. Mình vốn thích hoắc hương, mà em này lại là kiểu hoắc hương rất trong trẻo, không hề đặc hay nồng mùi đất hay chocolate đâu.
Lúc mới xịt, bạn sẽ thấy một sự bùng nổ của các nốt rượu, xạ hương và gỗ, được làm ngọt nhẹ bởi một chút hương trái cây kiểu vỏ cam khô chứ không phải kiểu mọng nước hay thơm nồng đâu. Phía sau đó là một cảm giác hơi hướng y tế, gỗ và nhang, kiểu thanh thoát nhưng lại chờ đợi để chiếm lấy tầng hương giữa. Khoảng 30 giây sau là thấy hoắc hương, nhưng là một kiểu hoắc hương cực kỳ sạch sẽ, không hề bị gắt. Nếu tinh dầu hoắc hương thường có màu nâu và hơi dầu, thì em này lại giống như một làn khói trong suốt, loại bỏ hết mấy cái khía cạnh "bẩn" luôn. Cái mùi rượu rum đối với mình giống như một nốt hương chuyển tiếp, kết nối hổ phách ở tầng giữa với nốt cam quýt ở tầng đầu, trong khi tầng hương giữa với hoắc hương, gỗ và không khí vẫn cứ bình thản ở đó. Cả quá trình mùi hương vẫn giữ được độ khô nhất định, có cả nốt da thuộc, nghe như mùi da lộn khi đi cùng với nốt nhang khô bụi bặm.
Khi chuyển sang giai đoạn cuối, hổ phách và xạ hương bắt đầu chiếm ưu thế. Nốt gỗ của hoắc hương vẫn còn đó, nhưng cảm giác kiểu "y tế" thì biến mất gần hết. Hổ phách tổng hợp làm mùi hương ấm lên và rõ rệt hơn, khiến nó bớt khô hơn khi nốt nhang nhạt dần, trở nên dày và ngọt hơn một chút. Nhưng cái ngọt này chỉ là so với tầng hương giữa cực khô thôi, chứ đứng một mình thì không hề ngọt đâu nha. Cấu trúc xạ hương làm mình liên tưởng đến dòng Portrait of a Lady (POAL), đậm chất "Frederic Malle". Xạ hương ở đây chủ yếu để làm nền, giúp tăng độ đẩy và độ lưu hương. Có người nói em này tối và đen kịt, nhưng mình không nghĩ vậy. Với mình, nó là sự pha trộn giữa sắc nâu, xanh lá đậm và cam rỉ sét trong một bóng xám. Nó có vẻ tối thật, nhưng cảm giác ban đầu có thể khiến bạn thấy lạ lẫm đến mức chỉ thấy một màu đen thôi. Giống như khi bạn tắt đèn trong phòng tối vậy, lúc đầu chẳng thấy gì cả, nhưng rồi mắt sẽ quen dần và bạn bắt đầu thấy được hình dáng, màu sắc của mọi thứ. Em này cũng vậy, hãy cho nó thời gian, bạn sẽ thấy được sự sâu sắc và tinh tế của nó.
Chúc mọi người bình an :)
EDIT: Sau khi phân tích kỹ, mình phải công nhận là Bruno Jovanovic đỉnh thật sự. Cái sự khô và tối đó thực chất đến từ việc sử dụng AmberXtreme cực kỳ tinh tế. Nếu dùng AmberXtreme nguyên chất thì nó mạnh và khô đến mức "hút hết độ ẩm trong bán kính 10 dặm" luôn ấy. Việc dùng một phân tử bền bỉ như vậy để tạo ra hiệu ứng mà không làm nó bị lộ quá mức đúng là thiên tài. Quá đỉnh!