Một trong những điều tui cực kỳ mê ở nước hoa nhà Dusita – tui là tui test hết cả bộ sưu tập rồi đó – là cách chúng kể chuyện, hơn hẳn nhiều hãng khác luôn. Các tầng hương từ đầu, giữa cho đến cuối đều rất rõ rệt, đôi khi có chồng lấn lên nhau nhưng vẫn cực kỳ tách bạch. Thêm nữa là mấy cái nốt hoa trắng (có khi là công thức riêng của nhà này luôn ấy) xịt lên da tui thấy nó nồng nàn, quyến rũ kiểu indolic cực kỳ.
Moonlight in Chiangmai là chai cuối cùng tui vừa test xong. Dù tui cũng ngửi qua nhiều mùi kiểu cam chanh gỗ rồi, nhưng chai này làm đỉnh thực sự. Nó không bị kiểu "thô" như mấy loại khác mà cực kỳ cân bằng, nguyên liệu cũng không hề đại trà. Nốt cam chanh ở đây là yuzu, nó ngọt và sắc hơn hẳn mấy kiểu mix cam bergamot hay quýt, cam, chanh thường thấy, và được cân bằng lại bởi hoa nhài ở tầng hương đầu. Tui đã thấy thoang thoảng mùi gỗ tếch ngay từ đầu rồi, nhưng càng về sau mùi gỗ này càng rõ rệt. Khi cam chanh dịu đi, tui cảm nhận được nhục đậu khấu và nhựa benzoin, kiểu hơi bùi bùi, cay nhẹ, mang lại cảm giác rất ấm áp và dễ chịu. Cuối cùng thì gỗ tếch hiện lên hoàn toàn, hòa cùng các nốt gia vị trở nên đậm mùi nhựa cây và hơi hướng đất. Tui còn thấy có gì đó hơi giống bạc hà, nhưng thực ra không phải, nó kiểu nằm giữa bạc hà và long não nhưng lại rất mềm mại, dễ chịu chứ không hề gắt. Lúc này cam chanh đã bay hết, chỉ còn lại nốt hoa thoang thoảng quyện cùng gia vị, nhựa cây và gỗ. Tui có mấy chai cam chanh gỗ trong bộ sưu tập rồi, mà giờ so với em này thì mấy em kia thấy cứ bị "thô" sao ấy.
Thấy mọi người hay so sánh em này với BR540 và bảo là nó ngọt, nhưng tui thì chẳng thấy ngọt chút nào cả. Với lại tui cũng thuộc dạng "mất khứu giác" với mùi BR540, mà tui thấy em đó cứ bị mùi hóa học sao ấy. Điểm tui mê nhất ở nước hoa nhà Dusita là dù biết là nước hoa hiện đại thì vẫn phải có thành phần tổng hợp, nhưng xịt lên chẳng thấy cảm giác bị "hóa học" tí nào luôn. Nếu mà giàu, tui sẽ hốt sạch cả bộ sưu tập này, kể cả mấy chai tui không hợp xịt lắm.